Sinh ra tại An Giang trong một gia đình nghèo đông con, tuổi thơ của chị Nguyễn Thị L. gắn liền với những ngày đói cơm, thiếu áo. Khi bạn bè đồng trang lứa còn cắp sách đến trường, chị đã phải nghỉ học giữa chừng để phụ cha mẹ chăm sóc các em.
Không biết chữ, lớn lên chị chỉ có thể mưu sinh bằng nghề vá xe ven đường, công việc nắng mưa thất thường nhưng là nguồn sống duy nhất. Lấy chồng là một thợ hồ nghèo, cuộc sống của chị L. càng thêm chật vật khi lần lượt sinh hai con nhỏ. Đồng tiền làm ra không đủ chi tiêu, vợ chồng chị đành gửi con cho chị chồng nuôi giúp rồi dắt díu nhau lên thành phố làm thuê.
Những tưởng xa quê sẽ dễ thở hơn, nhưng cuộc sống nơi đất khách còn khắc nghiệt gấp nhiều lần. Không chỉ thiếu thốn vật chất, chị L. còn phải chịu sự ghẻ lạnh từ chính gia đình chồng. Mẹ chồng thường xuyên nặng lời chì chiết, em chồng xem thường vì chị ít học, nghèo khó. Bao nhiêu tủi hờn chị nuốt vào trong, chỉ biết cắm đầu làm việc, mong có ngày dành dụm đủ tiền đón con về ở cùng.

Biến cố dồn dập ập xuống khi chị mắc bệnh sỏi mật, phải nhập viện điều trị dài ngày. Nằm trên giường bệnh, chị gần như tuyệt vọng vì không có tiền phẫu thuật. Gia đình chồng thờ ơ, không ai hỏi han. May mắn thay, bà con lối xóm thương tình quyên góp giúp đỡ, chị mới qua khỏi cơn nguy kịch. Chưa kịp hồi phục sức khỏe, chị lại nhận tin cha ruột ở quê lâm bệnh nặng. Mẹ chị chạy vạy khắp nơi vay tiền chữa trị nhưng nợ nần chồng chất, chủ nợ liên tục thúc ép. Nghe mẹ khóc qua điện thoại, chị chỉ biết lặng người vì bất lực.
Trong cơn bĩ cực, chị bắt đầu cầu khấn một điều tưởng như xa vời: Trúng số."Tôi thề nếu trời cho trúng số sẽ cạo đầu, ăn chay ba tháng và vẫn làm nghề vá xe đến hết đời để trả ơn", chị từng nói với người quen. Từ đó, mỗi ngày đi làm về, chị dành dụm 10.000 đồng mua một tờ vé số, nuôi hy vọng mong manh đổi đời. Rồi điều kỳ diệu thật sự xảy ra.
Một buổi chiều, người phụ nữ vá xe run rẩy khi dò từng con số trên tờ vé và nhận ra mình trúng giải độc đắc. Số tiền trúng thưởng lên đến 4 tỷ đồng, con số chị chưa từng dám mơ tới. Tin vui lan nhanh về quê. Người thân, họ hàng, cả những người lâu nay ít qua lại cũng tìm đến chúc mừng. Ai cũng nói cuộc đời chị từ nay sang trang. Và chị tin điều đó.
Chị gửi tiền về quê trả nợ cho cha mẹ, sửa lại căn nhà dột nát. Chị dự định mở một tiệm vá xe khang trang hơn và để dành tiền đón các con lên thành phố học hành. Thế nhưng, cũng từ đây, sóng gió bắt đầu nổi lên. Người thân liên tục hỏi vay tiền. Người nói làm ăn thua lỗ, người bảo cần vốn gấp. Chồng chị, vốn hiền lành nhưng thiếu bản lĩnh, nghe lời bạn bè rủ rê góp vốn kinh doanh.
Những khoản tiền lớn lần lượt được rút ra mà chị L. không kịp kiểm soát. Gia đình chồng vốn lạnh nhạt trước kia bỗng thay đổi thái độ. Những lời mỉa mai biến thành ngọt nhạt, nhưng sau lưng là áp lực đòi hỏi chia chác. Mâu thuẫn tiền bạc khiến vợ chồng chị thường xuyên cãi vã. Người phụ nữ từng chịu đựng giỏi giang nay rơi vào trạng thái căng thẳng, mất ngủ triền miên.
Chỉ sau hơn một năm, số tiền trúng số gần như cạn sạch. Việc làm ăn thua lỗ, nợ mới chồng lên nợ cũ. Các con chứng kiến cảnh cha mẹ bất hòa, gia đình lục đục. Điều khiến chị đau đớn nhất không phải là tiền mất, mà là tình cảm rạn nứt.
Những người từng hứa giúp đỡ dần tránh mặt. Họ hàng trách móc, gia đình chồng lại quay về thái độ lạnh nhạt như xưa. Một buổi tối, ngồi bên tiệm vá xe nhỏ đã mở lại như ngày trước, chị L. nghẹn ngào: "Giá như tôi chưa từng trúng số, có khi gia đình vẫn còn êm ấm".
Tờ vé số từng là phép màu chị cầu xin giữa những tháng ngày khốn khó, cuối cùng lại trở thành khởi đầu cho chuỗi bi kịch mới. Với chị, vận may ấy không mang đến hạnh phúc, mà chỉ kéo theo chuỗi ngày bi kịch đầy nước mắt.
Khánh Linh (t/h)





Hoặc