Tôi đã quên phần lớn bộ phim 'Hotel Del Luna' trừ một chi tiết

Admin

30/06/2026 12:31

"Hotel Del Luna" - một bộ phim thuần giải trí của Hàn Quốc bỗng để lại trong tôi nhiều suy nghĩ về con người, sự sống và cái chết.

Tôi không phải "mọt" phim nhưng có thói quen tuyệt nhiên không thay đổi trong mười mấy năm nay là xem phim lúc ăn cơm. Hầu hết phim thuộc dạng giải trí như yêu đương, huyền huyễn, hành động... loại nào càng ít tiêu tốn neuron thần kinh càng tốt. 

Song giải trí không đồng nghĩa với vô bổ. Rất nhiều phim "giải trí bữa cơm" kiểu này khiến tôi ấn tượng, nhất là cách làm phim giải trí của người Hàn. 

Một trong số đó là Hotel Del Luna (tên tiếng Việt: Khách sạn ma quái). Phim kể về nhân vật chính là bà chủ (IU đóng) của một khách sạn chuyên phục vụ các linh hồn. Chàng trai nam chính (Yeo Jin Goo đóng) bị cơ duyên, số phận trói buộc mà phải đến đây làm quản lý, từ đó vén màn bí ẩn lớn nhất liên quan bà chủ xinh đẹp, đầy quyền năng cùng khách sạn này.

Ban đầu, tôi xem khá giải trí. Phim ngồn ngộn diễn viên đẹp, trang phục đẹp, bối cảnh lộng lẫy và kỹ xảo nịnh mắt, lại còn pha chút màu sắc tâm linh, huyền ảo.

z7987202426938_ed1104518a89d898e78c857046bd4921.jpg Cách nhau hàng nghìn tuổi nhưng không ai phán xét chuyện tình yêu của hai nhân vật này (do IU và Yeo Jin Goo thủ vai). Ảnh tư liệu

Ngoài đời thực, các cặp đôi lệch tuổi hay bị xã hội phán xét, dư luận bêu riếu, hóa ra tất cả chỉ là do ngoại hình. Trong phim, chàng U30 đặt cạnh nàng cả nghìn tuổi vẫn vô cùng hợp lý, được người người ngưỡng mộ, rõ ràng tuổi tác chẳng phải vấn đề nếu ngoại hình tương đương nhau.

Thông điệp phim khá rõ, rằng người chết không đáng sợ, những kẻ tàn ác, hiểm độc đang sống còn đáng sợ hơn ma quỷ nhiều. Nhưng còn một chi tiết càng làm tôi ấn tượng hơn.

Đến nay, dù quên phần lớn câu chuyện, tôi vẫn nhớ khá rõ có một tập xoay quanh một chàng trai trong nhóm con nhà giàu. Sau khi mất bạn gái, anh bèn nướng một cái pizza, gặp bà chủ khách sạn linh hồn, hỏi: "Tôi có thể chuyển đến cô ấy chiếc pizza này không? Lúc còn sống, cô ấy thích nhất pizza loại này".

Bà chủ đáp: "Ồ dĩ nhiên là được. Nhưng cậu không còn gì muốn đưa ngoài pizza sao? Như là giày hoặc đá quý mà cô ấy thích chẳng hạn. À, xe cũng được nhé".

Thấy chàng trai phấn khởi, cô nói tiếp: "Khách sạn của tôi cũng có biển nữa. Cậu đưa cả du thuyền nhé? Cô ấy mà đi thuyền ở biển đó chắc sẽ thích lắm". Lúc này, chàng trai con nhà giàu lộ vẻ mặt băn khoăn khoảng 1 giây thì máy quay lia đi cảnh khác.

60b748cc63db1.png Bà chủ khách sạn linh hồn (IU đóng) đang nghỉ dưỡng tại bờ biển của khách sạn. Ảnh tư liệu

Tôi khá thích phép thử đạo đức trên.

Có thể hiểu thế này: Nếu thực sự chuyển được chiếc pizza đến người chết thì dĩ nhiên cũng có thể chuyển được mọi thứ còn lại, với giá trị tăng dần: giày, đá quý, xe rồi đến du thuyền. Thậm chí là những đồ vật trị giá hơn cả du thuyền.

Câu hỏi đặt ra là: Vậy chuyển cho người chết bao nhiêu là đủ? Ở đây tôi chỉ giả định là những vật đang sẵn có. Nếu dừng ở cái xe, giá trị người chết trong lòng họ bằng đúng cái xe. Tương tự du thuyền. Nói phép thử đạo đức, có nghĩa là vậy.

Một giây thoáng ngập ngừng trên gương mặt chàng trai con nhà giàu có thể đọc theo nhiều cách. Nếu đọc là "Mình có nên chuyển cho cô ấy chiếc du thuyền không?", có thể dịch trần thành: "Chuyển cho một người đã chết một cái du thuyền ư? Có đáng không?".

Đáng hay không thì câu chuyện trên cũng không xảy ra trong thực tế. Thoáng do dự của chàng trai nhà giàu, về bản chất, na ná Bài toán toa xe điện (The Trolley Problem) kinh điển trong lịch sử bộ môn Tâm lý học hành vi và Khoa học nhận thức.

Rằng các phép thử cũng không bóc trần "bản chất con người", "đạo đức con người" như người ta nghĩ. Phép thử chỉ đơn giản buộc chúng ta đối diện thực tế có phần phũ phàng, biết được các giới hạn, hiểu rõ nguồn cơn dẫn đến quyết định của bản thân và từ đó sống thực tế hơn, làm gì mà phải nói chuyện đúng sai, tốt xấu.

"Can you see my heart" - Heize (ca khúc chủ đề phim 'Hotel Del Luna') 

Độc giả Lê Sang (33 tuổi, TPHCM)

Phim hay cùng năm tháng

Có những bộ phim đã khép lại từ rất lâu nhưng vẫn chưa bao giờ rời khỏi ký ức người xem. Đôi khi, điều còn ở lại không chỉ là câu chuyện trên màn ảnh, mà còn là một bản nhạc phim, một câu thoại, một diễn viên, hay một quãng đời gắn với bộ phim ấy.

Nếu bạn cũng có một bộ phim như thế, hãy kể cho chúng tôi nghe. Không cần là một bài bình phim. Chỉ cần đó là câu chuyện chân thành về những gì màn ảnh đã để lại trong bạn.

Bài viết xin gửi về email banvanhoa@vietnamnet.vn.

Hơn 10 năm trôi qua, tôi vẫn chưa thể rời khỏi xóm nghèo trong Reply 1988
Hơn 10 năm trôi qua, tôi vẫn chưa thể rời khỏi xóm nghèo trong Reply 1988
Có những bộ phim xem để giải trí hoặc xem xong thì quên, nhưng riêng với Reply 1988, tôi lại xem nó như một chốn bình yên để trở về.
Khoảnh khắc 'gây bão' của Park Bo Gum dành cho IU
Khoảnh khắc 'gây bão' của Park Bo Gum dành cho IU
Park Bo Gum lấy điện thoại ghi lại hình ảnh bạn diễn IU "Khi cuộc đời cho bạn quả quýt" nhận giải Rồng Xanh 2025.