
Xóm chạy thận của hàng chục bệnh nhân nằm gần Bệnh viện Đa khoa thành phố Vinh cơ sở 2, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An. Những bệnh nhân này đến từ nhiều địa phương, họ thuê trọ lâu dài để thuận tiện cho việc lọc máu định kỳ 3 lần mỗi tuần. Chúng tôi đến thăm họ trong những ngày nắng nóng như đổ lửa. Dưới cái nắng hơn 40 độ C, nhiều căn nhà trọ lợp mái tôn, chật hẹp, hầm hập nóng như lò nung.

Trên khuôn mặt của những người bệnh hiện rõ sự mệt mỏi. Nhiều năm chống chọi với bệnh tật đã khiến sức khỏe và kinh tế của các bệnh nhân và gia đình họ nơi đây dần cạn kiệt. Bởi vậy, đợt nắng nóng kéo dài càng khiến cuộc sống vốn khó khăn thêm phần vất vả.

Hầu hết gia đình bệnh nhân chạy thận đều khó khăn và ai cũng ở vào giai đoạn cuối của căn bệnh suy thận mạn tính. Chị Chu Thị Lợi, 39 tuổi, trú tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, đã chạy thần gần 6 năm. Đó cũng là khoảng thời gian người phụ nữ này phải xa gia đình chồng con để vào bệnh viện chữa bệnh. Hai đứa con đều phải để ở quê cho chồng chăm sóc. “Bản thân bị bệnh nên tôi cũng không thể làm được việc nặng. Gánh nặng kinh tế đè lên đôi vai của chồng. Ngoài làm nông nghiệp, tranh thủ thời gian rảnh rỗi, chồng tôi còn đi phụ hồ để lo cho gia đình. Bị bệnh liên miên nên tôi cũng không dám tiêu pha nhiều. Do không có điều kiện nên phải thuê trọ ở. Nhưng mùa hè nắng gắt không có điều hoà, nhiều đêm không ngủ được”, chị Lợi chia sẻ.

Cách đây 7 năm, sau khi tốt nghiệp đại học Vinh, chuyên ngành kế toán, chị Nguyễn Thị Ngọc Ánh, 29 tuổi, tìm được việc làm ở một công ty trên địa bàn tỉnh Nghệ An. Đang làm việc thì bỗng nhiên chị bị co giật và được mọi người đưa đến bệnh viện. Sau khi nhập viện và làm các xét nghiệm, các bác sĩ thông báo chị bị suy thận giai đoạn cuối. Thương con, bố của chị Ánh cũng vào thành phố thuê trọ để tiện bề chăm sóc. Để có thêm thu nhập, ông đi làm bảo vệ để trang trải cuộc sống và thuốc men cho con. “Tôi thật sự rất sốc lắm, suy sụp. Từ đó đến nay tôi phải thuê phòng trọ gần bệnh viện để thuận tiện cho việc vào viện lọc máu 3 lần mỗi tuần. Các bạn của tôi học xong đều có công việc ổn định, đã lập gia đình. Còn bản thân tôi vẫn đang phải bám bệnh viện để chữa bệnh. May mắn ở xóm trọ này những người đồng cảnh luôn chăm sóc, yêu thương, chia sẻ với nhau, coi nhau như gia đình nên cũng vơi bớt nỗi nhớ nhà”, chị Ánh nghẹn ngào tâm sự.

5 năm chạy thận, trên tay bà Đặng Thị Ba, 73 tuổi, trú xã Quan Thành, tỉnh Nghệ An tay chi chít những vết tiêm nổi từng cục. Trời nắng, người phụ nữ này liên tục lấy khăn nhúng nước lạnh rồi vắt lên đầu để hạ nhiệt. “Người mệt vì bệnh tật, trời lại nắng nóng, ăn uống kém, người mệt lả, có khi ngất xỉu. Nắng này tôi vắt khăn liên tục để trùm lên đầu và làm mát người, nhưng được một lúc rồi lại nóng”, bà Ba tâm sự.


Trên cánh tay của người chạy thận chi chít những cục u phình to do vỡ ven và tiêm truyền dài ngày.

Ở xóm chạy thận này, có nhiều người đến sinh sống rồi ra đi... vĩnh viễn, nhưng hơn hết, nơi đây luôn chứa đựng tình người. Họ yêu thương, đùm bọc, nương tựa nhau, dìu dắt nhau cùng sống lạc quan. Có lẽ vì đồng cảm nên họ xem nhau như người thân trong gia đình, giúp đỡ và chia sẻ cùng nhau mọi vui buồn trong cuộc sống. Đối với những bệnh nhân suy thận giai đoạn cuối, bệnh viện chính là nhà của họ và xóm trọ nghèo này chính là một gia đình.

Do bệnh tật phải điều trị kéo dài, nhiều bệnh nhân phải vào viện một mình. Họ tự lo cuộc sống hằng ngày, tự mình vào viện điều trị mà không cần người thân bên cạnh chăm sóc. Nhưng chính tình người ở xóm trọ đã khiến cho họ cảm thấy không cô độc.

Họ coi nhau như những người thân trong gia đình, hỗ trợ nhau trong thời gian điều trị. Khi rảnh rỗi, họ quây quần kể cho nhau nghe về chuyện đời của mình. Đôi lúc đêm khuya có người trong xóm ốm nặng, họ lại í ới gọi nhau để đưa người đi cấp cứu. Những bệnh nhân này có thể thiếu sức khỏe, thiếu tiền bạc nhưng sống với nhau đầy nghĩa tình. Cứ thế họ nương tựa vào nhau, dìu nhau mà sống từ ngày này qua tháng khác. Và may mắn thỉnh thoảng có các nhà hảo tâm nấu những suất ăn miễn phí, những phần quà nhỏ để giúp những người chạy thận có thêm động lực để chiến thắng bệnh tật.


Đây là năm thứ 4, bà Nguyễn Thị Phúc, 79 tuổi, quê xã Quỳnh Anh vào bệnh viện ở phường Vinh Hưng chữa bệnh. Từ khi bà đi chạy thận, ông Phạm Thế - chồng bà - cũng khăn gói vào để chăm vợ. Đôi mắt của bà Phúc đã không còn nhìn thấy ánh sáng nhiều năm nay. Mọi việc chăm sóc bản thân đều nhờ cả vào chồng. Mặc dù sức khoẻ yếu vì bệnh suy tim, một mắt đã hỏng nhưng ông Thế vẫn tận tuỵ chăm sóc người vợ của mình. Họ cùng yêu thương chăm sóc nhau để vượt qua bạo bệnh.

Cũng giống bà Phúc, đây là năm thứ 4, ông Nguyễn Bá Quỹ, 74 tuổi, trú tại huyện Anh Sơn cũ, xuống bệnh viện Đa khoa Thành phố Vinh cơ sở 2 để điều trị. Từ khi ông phát hiện bệnh, người vợ đành rời bỏ làng quê xuống phố để chăm sóc chồng. “Con cái hiện tại đều có cuộc sống riêng, đều bận rộn. vợ chồng già đành nương tựa vào nhau. May mắn từ khi bị bệnh, vợ tôi luôn đồng hành cùng chồng. Thỉnh thoảng các con, các cháu vô thăm là thấy vui rồi. Trong xóm trọ này còn có nhiều hoàn cảnh khó khăn lắm. Có những người trẻ, tương lai rực rỡ ở phía trước tự nhiên phát hiện mắc bệnh thận giai đoạn cuối. Thương lắm!”, ông Quỹ chia sẻ.

Dưới cái nắng như đổ lửa, những bệnh nhân mắc bệnh thận vẫn phải đối diện với những cơn đau, sự mệt mỏi. Nhưng chính tình cảm thương yêu, sự đùm bọc, sẻ chia, yêu thương thấu hiểu của những người đồng cảnh giúp họ có thêm niềm tin, hy vọng và động lực để vượt qua khó khăn, bệnh tật…





Hoặc