Ở tuổi 64, NSƯT Quang Tèo - Thượng tá Quân đội vẫn tất bật chạy show, tự lái xe, tự lo mọi việc cho mình. Ít ai biết, phía sau tiếng cười quen thuộc trên sân khấu là một người đàn ông sống trọn với chữ "lo".
- Gặp anh lúc nào cũng thấy tất bật chạy show, vừa làm trợ lý, vừa làm lái xe cho chính mình, có lúc quần ống thấp ống cao như ở ruộng về. Ở tuổi 64, vì sao anh vẫn miệt mài như vậy?
Cuộc sống của tôi bây giờ xoay quanh chữ "lo". Vợ tôi ở nhà nội trợ, hai con ăn học, một cháu mới tốt nghiệp đại học. Mọi chi tiêu trong nhà tôi lo hết nên lúc nào cũng phải tính toán. Các cụ nói rồi "khéo ăn thì no, khéo co thì ấm". Vì thế, tôi không cho phép mình nghỉ. Một khi tôi dừng lại, không chỉ sức khỏe xuống mà trách nhiệm gia đình cũng nặng nề hơn. Nghề nghệ sĩ sân khấu nhìn vậy thôi chứ áp lực kinh tế lớn lắm.
Nghệ sĩ Quang Tèo.
- Anh chạy show nhiều vậy, hẳn phải có tích lũy vững vàng rồi chứ?
Không hẳn đâu. Có những tháng tôi chỉ nhận khoảng 10 show thôi. Sau Covid-19, nhiều doanh nghiệp thu hẹp, thậm chí giải thể, nhiều nơi làm ăn khó khăn nên ít tổ chức sự kiện. Chủ yếu vẫn là hội làng, hội đình, hội chùa, khi họ vui mới mời nghệ sĩ.
Tôi "lựa cơm gắp mắm", gia đình mời diễn sinh nhật, mừng thọ, đưa 5-10 triệu làm quà, tôi vẫn vui vẻ nhận. Miễn là được làm nghề.
Thật ra, tôi không có tích lũy gì đáng kể đâu, không có cây vàng nào cất riêng cả. Chạy show được bao nhiêu, tôi để trả ngân hàng và lo cho gia đình.
Hai năm nữa tôi mới trả xong khoản vay, như vậy cũng là cố gắng lắm rồi. Một gia đình hai vợ chồng cùng làm còn chật vật, huống hồ nhà chỉ có mình tôi.
Nhưng tôi thấy mình vẫn may mắn. Tổ nghề thương nên còn sống được bằng nghề, giàu thì không giàu nhưng đủ ăn, đủ sống, đủ lo cho gia đình.
- Là nghệ sĩ, hẳn cũng có lúc vấp ngã. Anh từng "bị cấm cửa" vì mắc lỗi với vợ chưa?
Chưa bao giờ! Tôi là lính, được rèn luyện trong môi trường quân đội nên luôn sống cẩn trọng, mực thước. Tôi chưa từng mắc lỗi trầm trọng đến mức phải đứng ngoài cửa.
Trên sân khấu, trong phim tôi được trải qua đủ cung bậc cảm xúc, số phận éo le. Nhưng ngoài đời, tôi cố gắng tránh hết. Nghệ thuật là nghệ thuật, còn đời sống phải giữ gìn.
- Anh thường nhắc đến vợ với sự trân trọng. Chị là người như thế nào trong mắt anh?
Tôi hay đùa: “Sau thành công của người đàn ông là một người phụ nữ… ngồi không” (cười). Đùa vậy thôi, chứ cô ấy hiền lắm, mẫu mực và thương con vô cùng. Vợ tôi quán xuyến hết việc nhà, đối nội, đối ngoại chu đáo.
Hơn 40 năm làm nghề, chính vợ là hậu phương vững chắc để tôi yên tâm "cày cuốc". Vợ chồng tôi từng có 12 năm sống với nhau mà chưa có con, vậy mà vẫn gắn bó. Khi có con rồi, tình cảm lại càng sâu đậm. Tôi luôn nghĩ phải giữ bằng được tổ ấm.
- Ở nhà, anh có sợ vợ?
Không! Tôi chỉ… tôn trọng tuyệt đối thôi (cười). Phụ nữ chịu nhiều áp lực, đàn ông mình nhịn một câu gia đình yên ấm cả ngày.
- Ở tuổi này, điều anh mong mỏi nhất là gì?
Tôi mong nhất là có sức khỏe. Sau đợt ốm nặng cách đây 2 năm, tôi mới thấm thía giá trị của hai chữ khỏe mạnh. Có khỏe mới đi diễn, mới đem tiếng cười đến cho khán giả. Bây giờ, tôi không còn trăn trở hay tiếc nuối gì nhiều. Gia đình yên ấm, công việc vẫn đều, khán giả vẫn thương. Với tôi, như vậy là đủ rồi.
- Điều gì khiến anh cảm thấy ấm lòng nhất trong suốt hành trình làm nghề?
Chính là tình cảm của khán giả. Tôi đi Bắc Giang, Tây Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An, Hòa Bình… bà con thương như người nhà. Có người hỏi: "Nhà anh còn trứng gà không để em gửi?". Người khác lại hỏi: "Anh thích cá chép hay cá trắm?".
Ở Yên Bái, Lào Cai bà con gửi thịt lợn, thịt ba chỉ. Trong Sài Gòn, thấy sầu riêng được mùa là họ gửi ngay mấy bịch. Tôi không giàu tiền, nhưng giàu tình. Chính sự yêu thương đó cho tôi thêm động lực để tiếp tục đi diễn. Đặc biệt tôi không bao giờ ngại chụp ảnh với người hâm mộ. Nhiều hôm thời gian diễn còn ít hơn thời gian đứng lại chụp ảnh với khán giả nhưng tôi thấy rất vui. Trừ khi nào quá bận phải chạy sang show khác tôi mới cáo lỗi chụp 1 tấm tập thể.





Hoặc