Ở các đô thị lớn ở Trung Quốc, áp lực công việc, không gian sống chật hẹp, nhiều phương tiện hiện đại, cùng nỗi sợ té ngã và cảm giác ngại ngùng khiến nhiều người lớn vẫn chưa biết đi xe đạp. Từ thực tế đó, Li – một học viên cao học ngành Giáo dục thể thao tại Đại học Thể thao Thượng Hải – đã biến nhu cầu âm thầm ấy thành một mô hình đào tạo đặc biệt, thu hút hàng trăm học viên và mang về khoản thu đáng kể.
Ý tưởng mở lớp dạy đi xe đạp cho người lớn đến với Li trong quá trình anh thực tập và nghiên cứu về vận động học. Anh nhận ra rằng, trong khi trẻ em thường được cha mẹ dạy đi xe từ sớm, người trưởng thành lại gần như không có “lối quay lại” nếu đã bỏ lỡ kỹ năng này.
“Nhiều người muốn học, nhưng không biết tìm ai dạy, càng không đủ kiên nhẫn để tự mày mò”, Li chia sẻ.
Ban đầu, Li chỉ đăng tải các video hướng dẫn miễn phí trên mạng xã hội, giải thích cách giữ thăng bằng và vượt qua nỗi sợ tâm lý khi mới làm quen với xe đạp. Sau khoảng hai tháng, anh nhận được yêu cầu dạy trực tiếp đầu tiên. Từ đó, lớp học nhỏ lẻ dần phát triển thành một dịch vụ đào tạo bài bản. Tính đến nay, Li đã hướng dẫn thành công khoảng 700 học viên, độ tuổi trải dài từ trẻ em 4 tuổi đến người lớn gần 70 tuổi.
Điều đáng chú ý là phần lớn học viên của anh là phụ nữ trong độ tuổi 20–30. Nhiều người muốn học để thuận tiện đi làm, số khác đơn giản là muốn bù đắp “khoảng trống kỹ năng” thời thơ ấu. “Họ từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ đi được xe đạp nữa”, Li nói.
Mỗi khóa học trực tiếp do Li giảng dạy có mức phí 800 NDT (khoảng 3 triệu đồng). Với người lớn, lộ trình học thường chỉ kéo dài hai buổi, mỗi buổi hai tiếng. Mức giá này khiến không ít người tò mò, song lớp học vẫn luôn kín chỗ nhờ phương pháp giảng dạy khác biệt so với cách truyền thống.
Thay vì chạy theo phía sau để giữ yên xe – cách dạy khiến cả giáo viên lẫn học viên nhanh chóng mệt mỏi – Li áp dụng phương pháp “không chạm”. Anh tháo bàn đạp, hạ thấp yên xe, biến chiếc xe đạp thông thường thành một dạng xe thăng bằng. Học viên dùng chân đẩy xe đi trên mặt đất để cảm nhận trọng tâm, làm quen với cảm giác lướt và giữ cân bằng trước khi lắp lại bàn đạp.
“Chỉ cần quan sát vài phút đầu, tôi có thể đoán được học viên cần bao lâu để tự đi được”, Li cho biết. Thực tế cho thấy, nhiều người chỉ mất chưa đầy một giờ để làm chủ chiếc xe – nhanh hơn rất nhiều so với tưởng tượng ban đầu của họ.
Xiao, một nữ học viên tìm đến lớp của Li vì nuối tiếc quãng tuổi thơ chưa từng biết đạp xe. Khi thấy con gái tập đi xe, cô quyết tâm học theo nhưng không dám nhờ chồng hướng dẫn vì sợ anh phải chạy theo giữ xe quá vất vả. “Tôi chọn học chuyên nghiệp và bất ngờ là chỉ sau một giờ, tôi đã có thể tự đi”, Xiao kể.
Không chỉ dạy kỹ thuật, Li còn đóng vai trò như một “chuyên gia tâm lý”. Theo anh, rào cản lớn nhất của người lớn không phải là khả năng vận động mà là nỗi sợ – sợ ngã, sợ đau, sợ bị người khác nhìn chằm chằm. Trước mỗi buổi học, anh dành nhiều thời gian trò chuyện, giúp học viên tháo gỡ áp lực tinh thần, lấy lại sự tự tin.
Xu hướng này không chỉ dừng lại ở lớp học của Li. Trên các nền tảng mạng xã hội Trung Quốc, ngày càng nhiều công ty cung cấp dịch vụ dạy đạp xe tận nhà. Các khóa học trực tiếp có giá tương đương 800 NDT, mỗi buổi kéo dài từ 2–3 tiếng cho người lớn và thanh thiếu niên, 1–2 tiếng cho trẻ em. Khoảng 90% học viên hoàn thành khóa học chỉ trong hai buổi.
Ngoài ra, các khóa học trực tuyến với giá thấp hơn, khoảng 400 NDT, cũng thu hút hàng trăm người đăng ký. Một số chương trình cao cấp dành cho trẻ từ 2–4 tuổi, học 1 kèm 1 trong 6 buổi, có mức phí sau ưu đãi lên tới hơn 1.700 NDT (khoảng 6,4 triệu VNĐ) mỗi khóa.
Trước những con số này, cộng đồng mạng chia thành nhiều luồng ý kiến trái chiều. Có người cho rằng việc bỏ ra vài triệu đồng để học đi xe đạp là khó hiểu, bởi họ từng tự học chỉ trong vài phút khi còn nhỏ, không cần ai hướng dẫn. Một số khác kể lại trải nghiệm tự mày mò bằng cách thuê xe đạp công cộng hoặc quan sát người khác rồi làm theo.
Tuy nhiên, cũng không ít ý kiến bày tỏ sự đồng cảm. Nhiều người thừa nhận rằng nếu không được học từ nhỏ, họ gần như không thể tự vượt qua nỗi sợ để bắt đầu lại. Một bà mẹ chia sẻ rằng cả em gái lẫn con gái bà đều không biết đi xe đạp và cũng không đủ can đảm để học.
Trong bối cảnh đó, những lớp học như của Li không chỉ đơn thuần dạy một kỹ năng vận động, mà còn mở ra “cơ hội thứ hai” cho những người trưởng thành muốn hoàn thiện chính mình – dù chỉ bắt đầu từ việc giữ thăng bằng trên hai bánh xe.
(Tổng hợp)





Hoặc