Đầu năm 2025, cuộc sống của Tiểu Trương – một lập trình viên đang làm việc tại Bắc Kinh, Trung Quốc – bất ngờ rẽ sang hướng khác. Từng tốt nghiệp thạc sĩ từ một trường đại học trọng điểm của Trung Quốc, làm việc tại doanh nghiệp lớn với mức thu nhập ổn định, thế nhưng chỉ sau vài tháng, anh mất việc và buộc phải bắt đầu từ con số không.
Trong thời gian làm lập trình viên, Tiểu Trương luôn tận tụy với công việc. Anh dành gần như cả ngày trước màn hình máy tính, đầu óc vận hành ở cường độ cao. Dù mệt mỏi, Tiểu Trương vẫn kiên trì bởi phía sau là trách nhiệm với vợ con và gia đình. Tuy nhiên, đến ngày 25/3/2025, lãnh đạo công ty gọi anh vào trao đổi và thông báo hợp đồng lao động sẽ không được gia hạn. Dù lời lẽ khá mềm mỏng, Tiểu Trương hiểu rằng mình thực chất nằm trong diện bị cắt giảm nhân sự.

Thông tin này khiến Tiểu Trương rơi vào trạng thái hoang mang và bất lực. Là trụ cột gia đình, anh lo sợ phải đối diện với sự thất vọng của người thân nên đã chọn cách im lặng. Trước khi rời công ty, anh lặng lẽ thu dọn đồ đạc trong tiếng bàn tán của đồng nghiệp, cảm giác tự ti khiến anh chỉ muốn trốn tránh mọi ánh nhìn.
Từ nhỏ, Tiểu Trương luôn là niềm tự hào của bố mẹ. Con đường học tập và sự nghiệp của anh trước đó khá thuận lợi, vì vậy cú sốc thất nghiệp lần này trở nên đặc biệt nặng nề. Trong những ngày đầu, anh cố gắng duy trì sinh hoạt bình thường, thậm chí tự tìm chút an ủi bằng những điều nhỏ nhặt như ghé siêu thị mua đồ ăn vặt.
Dẫu vậy, việc tìm kiếm công việc mới khá khó khăn khiến anh nhìn ra một thực tế khắc nghiệt: ở tuổi 35, cơ hội việc làm không còn rộng mở với anh như trước. Một tháng trôi qua mà không nhận được thư phản hồi từ các công ty, Tiểu Trương buộc phải nói sự thật với gia đình.

Ban đầu, khoản tiết kiệm giúp anh tạm thời duy trì cuộc sống, song chi phí thuê nhà và bảo hiểm xã hội khiến áp lực tài chính ngày càng tăng. Sự tự tin của Tiểu Trương dần bị bào mòn. Sau đó, anh thử nhiều hướng đi khác nhau, từ livestream đến chia sẻ kinh nghiệm nghề nghiệp, nhưng không thu hút được sự chú ý đáng kể. Nhìn lại khoản tiền lớn từng đầu tư chứng khoán, anh không khỏi tiếc nuối vì nếu còn giữ được, đó có thể là nguồn dự phòng quan trọng.
Biết không thể quay ngược thời gian, Tiểu Trương đành chấp nhận thực tại và tìm kiếm lựa chọn khác để có thu nhập. Cuối cùng, anh quyết định làm công nhân vệ sinh môi trường.
Công việc này bắt đầu từ sáng sớm và kết thúc vào tối muộn, thu nhập khoảng 3.000 NDT/tháng (hơn 11 triệu đồng). Dù mức lương khiêm tốn và công việc có phần vất vả, anh vẫn chấp nhận vì tính ổn định và khoảng cách gần nhà. Trải nghiệm mới mang lại cho Tiểu Trương nhiều thời gian hơn bên gia đình, điều mà trước đây anh hiếm khi có được.

Những buổi làm việc giúp anh có thể ghé thăm mẹ già, đón vợ tan ca và quan sát cuộc sống xung quanh với góc nhìn khác. Dù thu nhập không cho phép chi tiêu thoải mái, Tiểu Trương dần tìm thấy sự bình tĩnh trong nhịp sống chậm hơn. Những chia sẻ của anh trên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của nhiều người, cả ủng hộ lẫn nghi ngờ. Tuy vậy, anh khẳng định đây chỉ là giai đoạn tạm thời.
Sau tất cả, Tiểu Trương cho rằng mỗi cá nhân đều có giá trị riêng, nhưng năng lực mới là yếu tố quyết định khả năng tiến xa. Công việc hiện tại không phải điểm kết thúc mà là bước chuyển tiếp trong hành trình tìm kiếm cơ hội mới. Anh vẫn tiếp tục nộp hồ sơ và chuẩn bị cho những cơ hội khác, xem việc bắt đầu lại như cách chứng minh bản thân trong bối cảnh xã hội đầy cạnh tranh.
(Theo Baijiahao)





Hoặc