Câu chuyện được đăng tải trên CTTV (Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc) về vụ việc một người phụ nữ sinh sống tại Bắc Kinh mang tiền đi gửi ngân hàng nhưng cuối cùng lại phát hiện mình đã ký vào một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ có thời hạn lên tới 104 năm, khiến dư luận nước này không khỏi xôn xao. Dù đã xảy ra từ lâu nhưng vẫn được nhắc lại hằng năm, trong các vụ cảnh báo lừa đảo ở ngân hàng.
Theo phản ánh, chị Lưu đến Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc để gửi tiền tiết kiệm. Trong lúc chờ tới lượt giao dịch, chị được một nhân viên tại ngân hàng tiếp cận, giới thiệu về các gói bảo hiểm nhân thọ với lời khẳng định mức lãi suất cao hơn gửi tiết kiệm thông thường.
Đang đi gửi tiền tiết kiệm ở ngân hàng thì người phụ nữ được mời mua bảo hiểm. Ảnh minh họa.
Người này cho biết, nếu mua bảo hiểm, chị Lưu chỉ cần đóng 20.000 NDT mỗi năm (khoảng hơn 75 triệu đồng). Sau 5 năm, chị có thể rút toàn bộ tiền gốc lẫn tiền lãi. Khi biết chị Lưu đang có trong tay 100.000 NDT (khoảng hơn 376 triệu đồng), nhân viên còn tư vấn phương án “một mũi tên trúng hai đích”: dùng 20.000 NDT mua bảo hiểm, 80.000 NDT còn lại tiếp tục gửi ngân hàng để sinh lời song song.
Những lời mời gọi này nhanh chóng khiến chị Lưu động lòng. Tin rằng mình đang thực hiện một hình thức tích lũy an toàn ngay tại ngân hàng, chị đồng ý ký hợp đồng bảo hiểm nhân thọ mà nhân viên giới thiệu. Trong suốt 5 năm sau đó, cứ đến kỳ hạn, chị lại đều đặn đóng đủ 20.000 NDT/năm, tổng cộng 100.000 NDT.
Đủ 5 năm, đi rút tiền thì nhận câu trả lời “phải chờ thêm 99 năm”
Khi thời hạn 5 năm đến, chị Lưu tin là “đã đủ để rút tiền” kết thúc, chị đến công ty bảo hiểm để làm thủ tục nhận lại tiền gốc và lãi. Tuy nhiên, tại đây, chị choáng váng khi được thông báo rằng: muốn nhận đủ cả gốc lẫn lãi, chị phải chờ thêm 99 năm nữa.
Hóa ra, trong hợp đồng bảo hiểm mà chị ký, thời gian hiệu lực được ghi rõ từ ngày 8/6/2011 đến ngày 7/6/2115. Tính ra, thời hạn hợp đồng kéo dài 104 năm, hoàn toàn không phải 5 năm như những gì chị từng được tư vấn.
Phát hiện sự thật này, chị Lưu cho biết mình vô cùng hoang mang và phẫn nộ. “Khi tham gia bảo hiểm tôi đã 38 tuổi. Làm sao tôi biết mình có thể sống thêm 104 năm hay không?”, chị chia sẻ với phóng viên.
Không chấp nhận phương án “chờ thêm gần một thế kỷ”, chị Lưu yêu cầu công ty bảo hiểm hoàn trả toàn bộ số tiền đã đóng. Tuy nhiên, phía công ty cho biết, nếu chị kiên quyết rút tiền ngay, hành vi này sẽ bị coi là chấm dứt hợp đồng trước thời hạn.
Ảnh minh họa.
Theo đó, số tiền chị có thể nhận lại sẽ thấp hơn 100.000 NDT, bởi chỉ được hoàn theo giá trị tiền mặt tại thời điểm hủy hợp đồng. Nói cách khác, sau 5-6 năm gửi tiền, chị không những không có lãi mà còn có nguy cơ mất một phần tiền gốc. Nhân viên công ty vì vậy khuyên chị tiếp tục duy trì hợp đồng như một khoản tích lũy dài hạn cho tuổi già, nhưng chị Lưu đã thẳng thừng từ chối.
Phía bảo hiểm: Hợp đồng 104 năm là “hợp pháp”
Khi vụ việc được truyền thông vào cuộc làm rõ, đại diện công ty bảo hiểm lên tiếng giải thích rằng sản phẩm chị Lưu tham gia là bảo hiểm nhân thọ trọn đời, loại hình có thời hạn hợp đồng lên tới 100 năm hoặc hơn, hoàn toàn phù hợp với quy định pháp luật Trung Quốc.
Theo phía doanh nghiệp, bảo hiểm trọn đời không chi trả theo “ngày đáo hạn” như gửi tiết kiệm hay đầu tư, mà căn cứ vào sự kiện người được bảo hiểm qua đời, có thể xảy ra bất kỳ thời điểm nào. Do đó, mốc 104 năm trong hợp đồng chỉ mang tính kỹ thuật và pháp lý.
Đại diện này cũng liệt kê hàng loạt ưu điểm của bảo hiểm trọn đời như khả năng sinh lời dài hạn, mức chi trả cao, thời gian hiệu lực kéo dài, khách hàng có thể rút một phần hoặc toàn bộ giá trị tích lũy đầu tư của hợp đồng tại bất kỳ thời điểm nào.
Sau khi rà soát các điều khoản, phía công ty khẳng định họ không sai về mặt hợp đồng. Nguyên nhân dẫn đến tranh chấp, theo họ, có thể do khách hàng không đọc kỹ hợp đồng, hoặc nhân viên tư vấn đã cung cấp thông tin không đầy đủ, gây hiểu nhầm nghiêm trọng.
Chia sẻ với CTTV, một luật sư tại Bắc Kinh cho biết, trong các tranh chấp liên quan đến bảo hiểm, tòa án thường căn cứ hoàn toàn vào hợp đồng bằng văn bản, không dựa trên những lời hứa miệng. Vì vậy, xét trên phương diện pháp lý, công ty bảo hiểm trong trường hợp của chị Lưu có nhiều cơ sở để bảo vệ mình.
Tuy nhiên, vị luật sư này cũng nhấn mạnh rằng những năm gần đây, tranh chấp phát sinh từ bảo hiểm bán qua kênh ngân hàng ngày càng nhiều, phần lớn xuất phát từ việc nhân viên tư vấn chỉ nhấn mạnh lợi nhuận, né tránh rủi ro, khiến khách hàng nhầm lẫn giữa bảo hiểm nhân thọ và sản phẩm gửi tiết kiệm hay đầu tư tài chính.
Vụ việc của chị Lưu một lần nữa trở thành lời cảnh báo rõ ràng: khi đặt bút ký vào các sản phẩm tài chính “đội lốt tiết kiệm”, người chịu rủi ro lớn nhất cuối cùng vẫn là người gửi tiền.





Hoặc