Mỗi tháng để riêng 1 triệu: Tôi không ngờ khoản nhỏ ấy lại cứu tôi khi bất ngờ thất nghiệp ở tuổi 45

Admin

30/11/2025 20:03

Tôi bắt đầu trích 1 triệu mỗi tháng chỉ vì muốn tập thói quen tiết kiệm. Không ngờ đúng năm 45 tuổi, tôi bị mất việc đột ngột và chính khoản tiền nhỏ ấy đã cứu tôi khỏi cú sốc tài chính. Nhìn lại, tôi thấy mình đã may vì bắt đầu… dù rất chậm.

1. Ở tuổi 45, tôi nghĩ mình đã “ổn định” và sẽ không bao giờ thất nghiệp

Mỗi tháng để riêng 1 triệu: Tôi không ngờ khoản nhỏ ấy lại cứu tôi khi bất ngờ thất nghiệp ở tuổi 45- Ảnh 1.

Nhiều năm liền, tôi làm ở một công ty nước ngoài với mức thu nhập khoảng 18–20 triệu/tháng. Việc không nhẹ, áp lực không ít nhưng tôi luôn tự nhủ:

- “45 tuổi rồi, chắc công ty không cắt nhân sự đâu.”

- “Ở tầm này thì ổn định rồi, lo gì.”

- “Tiền để dành tính sau, giờ còn bao thứ phải lo.”

Tôi sống như thể ngày mai mọi thứ vẫn sẽ y như cũ. Nhưng đời không báo trước.

Tháng 3 năm ngoái, công ty tái cấu trúc. Phòng tôi bị cắt giảm 40%. Trong danh sách có… tôi. Không một dấu hiệu cảnh báo, không một cuộc trao đổi trước.

Tôi về nhà, nhìn con đang học lớp 9 và cái tủ lạnh gần như trống, mới thấy mình đã dùng cả tuổi 40 để sống theo cảm tính.

2. Khoản 1 triệu/tháng tôi trích ra “cho vui” bỗng trở thành phao cứu sinh

Tôi bắt đầu thói quen trích 1 triệu mỗi tháng từ 3 năm trước chỉ vì… đọc được đâu đó rằng “phụ nữ nên có tiền của riêng mình”. Tôi làm theo nhưng không kỳ vọng gì.

Mỗi tháng, tôi chuyển đúng 1 triệu vào tài khoản tiết kiệm tự động – tôi gọi vui là “quỹ an tâm”. Có tháng tiền gấp gáp đến mức định huỷ chuyển khoản, nhưng rồi lại nghĩ: “Thôi kệ, cứ 1 triệu đi”.

Lúc mất việc, tôi mở sổ tiết kiệm: Tổng cộng hơn 36 triệu, chưa tính lãi.

Con số ấy không lớn, nhưng trong khoảnh khắc hụt chân, nó cho tôi:

- 3 tháng chi tiêu nền tảng cho cả hai mẹ con

- Tiền duy trì BHYT – điều tôi từng bỏ qua

- Tiền để tôi bình tĩnh tìm việc mới thay vì lao vào làm bừa

Sự an tâm đến mức tôi khóc ngay khi nhìn thấy tổng số tiền

Nếu ngày ấy tôi không bắt đầu với 1 triệu/tháng, tôi không biết mình có vượt qua được cú sốc 45 tuổi hay không.

Mỗi tháng để riêng 1 triệu: Tôi không ngờ khoản nhỏ ấy lại cứu tôi khi bất ngờ thất nghiệp ở tuổi 45- Ảnh 2.

3. Tôi nhận ra mình đã sai suốt nhiều năm: Chờ có nhiều tiền rồi mới tiết kiệm

Tôi từng nghĩ:

- “Lương 20 triệu tiết kiệm được bao nhiêu đâu?”

- “Để tháng sau hẵng bắt đầu.”

- “Có con rồi thì tiền trôi nhanh, tiết kiệm được bao nhiêu cho cam.”

Nhưng thực tế, lý do tôi không có tiền không phải vì thu nhập thấp, mà vì không có kỷ luật.

Người ta nói: Tiền không tự chạy khỏi bạn, chỉ là bạn để nó chạy mà không hề nhận ra.

Tôi đã để tiền chạy qua tay mình gần 10 năm.

4. 1 triệu/tháng không giúp tôi giàu lên, nhưng giúp tôi… không gục xuống

Khoản 1 triệu/tháng nhỏ đến mức: tôi không thấy đau khi trích ra, tôi không thấy áp lực phải thắt lưng buộc bụng, tôi không phải hy sinh mua sắm hay bữa ăn nào

Nhưng khi cộng dồn, nó lại giúp tôi: giữ được sự bình tĩnh trong giai đoạn khó khăn, có tiền để sống tối thiểu khi chưa tìm được việc, không vay nợ – không chìm trong stress tài chính, tránh được quyết định sai vì hoảng loạn.

Trong 3 tháng thất nghiệp, số tiền ấy là điểm tựa quan trọng nhất.

Nó cho tôi thời gian để chuẩn bị CV, nộp hồ sơ, học nhanh một khóa kỹ năng mới. Nhờ đó, tôi tìm được công việc khác sau đúng 9 tuần, dù lương chỉ còn 17 triệu – nhưng tôi biết mình đã đứng vững.

5. Sau sự cố tuổi 45, tôi thay đổi cách dùng tiền của mình

Mỗi tháng để riêng 1 triệu: Tôi không ngờ khoản nhỏ ấy lại cứu tôi khi bất ngờ thất nghiệp ở tuổi 45- Ảnh 3.

Tôi ngồi lại và tính ra mình có 4 nhu cầu chính:

- Tiền sinh hoạt cố định: 12–14 triệu/tháng

- Tiền con học: khoảng 3 triệu/tháng

- Tiền dự phòng chữa bệnh: không được thiếu

- Tiền để tự cứu mình mỗi khi biến cố ập tới

Và tôi xây lại công thức mới:

- 1 triệu/tháng vào “quỹ an tâm” (duy trì như cũ)

- 500k–1 triệu vào “quỹ y tế” (không đụng tới)

- 500k vào quỹ học kỹ năng/mua khóa học

Tôi hiểu ra rằng: Sự an toàn tài chính không nằm ở thu nhập cao mà ở khả năng chuẩn bị.

6. Bài học tôi muốn nói với mọi phụ nữ ở ngưỡng 40–50 tuổi

Không ai nghĩ mình sẽ thất nghiệp ở tuổi 45. Tôi cũng vậy.

Nhưng đời có nhiều thứ ngoài tầm kiểm soát. Bạn không thể điều khiển thị trường, công ty hay kinh tế – nhưng bạn có thể điều khiển thói quen trích ra một khoản nhỏ mỗi tháng.

1 triệu không làm bạn nghèo đi. Nhưng thiếu 1 triệu tích đều, bạn có thể hụt chân ngay khi biến cố ập đến.

Điều tôi hối hận nhất là không bắt đầu sớm hơn 5–10 năm.

7. Nếu bạn muốn bắt đầu: công thức “1 triệu an toàn” dành riêng cho phụ nữ

(1) Nguyên tắc: Không được hủy tháng nào

Dù có bận, có đau đầu vì tiền, hãy kiên quyết giữ đúng 1 triệu.

(2) Chia thành 2 khoản nhỏ

700k: gửi tiết kiệm định kỳ

300k: quỹ phòng thân (tiền lẻ dùng khi có việc gấp)

(3) Tự động hóa

Đặt lịch chuyển ngay khi nhận lương. Cuối tháng sẽ luôn hết tiền – và bạn biết rõ điều đó.

(4) Không khoe, không kể với ai

Tiền an toàn nhất là tiền người khác không biết bạn có.

Kết luận

Tôi không giàu hơn nhờ 1 triệu mỗi tháng. Nhưng tôi không bị quật ngã khi cuộc sống quăng vào mặt tôi cú thất nghiệp tuổi 45.

Nếu bạn đang đọc bài này, hãy bắt đầu từ… tháng này. Một ngày nào đó, bạn sẽ cảm ơn chính mình – giống như tôi.