Không phải ai cũng quen với việc đi ăn một mình. Có người thấy bình thường, nhưng cũng có người chỉ cần bước vào quán đông khách mà không có ai đi cùng là đã thấy… hơi lạc lõng. Cảm giác ấy thường đến từ những điều rất nhỏ: không biết nên ngồi đâu, gọi món thế nào cho đỡ “kỳ”, hay đơn giản là không biết phải nhìn vào đâu giữa một không gian toàn các nhóm bạn bè, cặp đôi.
Lần đầu tôi đi ăn một mình trong một quán đông người, tôi gần như dán mắt vào điện thoại suốt cả buổi. Từ lúc gọi món, chờ đồ ăn cho đến khi tính tiền, tôi cứ cầm điện thoại như một “tấm khiên” để đỡ ngại. Không phải vì bận trả lời tin nhắn, mà đơn giản là không biết làm gì khác. Sau vài lần như thế, tôi nhận ra đi ăn một mình thật ra không đáng sợ như mình nghĩ. Chỉ cần quen dần, bạn sẽ thấy đây là khoảng thời gian dễ chịu hiếm có.
Nếu cũng đang tập làm quen với chuyện ăn uống solo, có vài điều nhỏ này có thể sẽ giúp ích.

Ảnh minh họa
Chọn quán có quầy bar hoặc bàn dọc tường
Điều đầu tiên là chọn đúng kiểu quán và đúng vị trí ngồi. Những quán có quầy bar, bàn dài sát tường hoặc kiểu seating một người thường khiến cảm giác “đi một mình” tự nhiên hơn rất nhiều. Bạn không phải ngồi đối diện một chiếc ghế trống hay cảm thấy mình đang lọt thỏm giữa những bàn đông người. Ngồi sát tường hoặc cạnh quầy bar cũng tạo cảm giác an toàn, kín đáo hơn, đặc biệt với những ai chưa quen ăn một mình nơi đông người.
Gọi món đừng ngại, chỉ 1-2 món là đủ
Một chuyện khác mà nhiều người hay làm là gọi thật nhiều món chỉ để trông “bình thường”. Nhưng thật ra chẳng ai để ý bạn gọi bao nhiêu cả. Đi ăn một mình có một cái hay là bạn được ăn đúng món mình muốn, không phải gọi thêm vì chiều khẩu vị người khác. Một tô mì, một phần cơm hay một chiếc bánh và ly nước đôi khi đã đủ cho một bữa ăn thoải mái. Không cần cố biến bữa ăn thành một “mâm đầy đủ” chỉ để hợp với không khí quán.

Giờ thấp điểm là “bạn thân nhất”
Nếu vẫn còn ngại, hãy thử đi vào giờ thấp điểm. Khoảng 11h trưa sớm hoặc sau 2h chiều là thời gian khá lý tưởng. Quán không quá đông, nhân viên cũng có nhiều thời gian phục vụ hơn nên mọi thứ nhẹ nhàng hẳn. Không gian bớt ồn ào giúp bạn đỡ cảm giác mình đang bị chú ý. Có khi còn chọn được chỗ ngồi đẹp mà không cần chờ đợi.
Điện thoại để xuống được thì tốt
Một mẹo nhỏ khác là: nếu có thể, hãy thử đặt điện thoại xuống một lúc. Ban đầu sẽ hơi khó vì ai cũng có xu hướng cầm điện thoại để “đỡ quê”. Nhưng khi ngẩng lên nhìn xung quanh, bạn sẽ thấy việc ngồi một mình thực ra khá thú vị. Bạn có thể để ý cách quán vận hành, nghe vài mẩu hội thoại vu vơ, ngắm người qua lại hay đơn giản là tập trung vào món ăn trước mặt. Có những quán cà phê hay hàng ăn nhỏ trở nên dễ nhớ hơn chính vì những khoảnh khắc rất bình thường như vậy.
Quán nào không nên đi một mình lần đầu?
Tất nhiên, cũng có vài kiểu quán không phải lựa chọn lý tưởng cho lần đầu đi ăn solo. Những quán lẩu, BBQ hoặc nơi chủ yếu bán combo 2 người trở lên thường khiến trải nghiệm hơi ngại ngùng. Không phải vì bạn không được đi một mình, mà vì mọi thứ ở đó được thiết kế cho nhóm đông người: khẩu phần lớn, không khí náo nhiệt và bàn ghế cũng thường rộng hơn cần thiết. Nếu mới bắt đầu, cứ chọn những quán ăn đơn giản, dễ gọi món trước sẽ thoải mái hơn nhiều.

Bị hỏi "còn ai nữa không" thì trả lời thế nào?
Còn câu hỏi kinh điển “Mình đi mấy người ạ?” hay “Còn ai nữa không?” thì thật ra chẳng đáng ngại như nhiều người nghĩ. Cứ trả lời tự nhiên: “Chỉ mình em thôi ạ” hoặc “Một người thôi”. Nhân viên hỏi vì quy trình phục vụ chứ không phải vì họ thấy lạ. Bạn càng thoải mái thì mọi thứ càng bình thường.
Sau nhiều lần đi ăn một mình, tôi mới nhận ra cảm giác cô đơn và cảm giác ở một mình thật ra khác nhau. Có những bữa ăn solo không hề buồn, ngược lại còn khá dễ chịu. Bạn được chọn đúng món mình thích, ngồi ở chỗ mình muốn, ăn nhanh hay chậm tùy ý, không cần chờ ai, cũng không cần chiều khẩu vị của bất kỳ ai khác.
Và đôi khi, giữa những ngày quá nhiều cuộc hẹn, tin nhắn và lịch trình, một bữa ăn một mình lại là khoảng nghỉ hiếm hoi để đầu óc được yên tĩnh đôi chút. Thử một lần xem, biết đâu bạn lại thích.





Hoặc