Đi làm gần 10 năm, có một sự thật tôi nhận ra khá muộn: tôi không nghèo vì mức lương, mà vì cách mình đã quen sống như một người có tiền. Thu nhập của tôi không quá thấp so với mặt bằng chung, thậm chí có giai đoạn còn được xem là ổn. Nhưng cảm giác thiếu tiền thì gần như lúc nào cũng ở đó, dai dẳng và khó gọi tên.
Những năm đầu đi làm, tôi nghĩ rằng sống “cho đỡ khổ” là điều hoàn toàn hợp lý. Cà phê mỗi sáng, ăn trưa cho đàng hoàng, cuối tuần tự thưởng một chút để cân bằng lại công việc. Mọi khoản chi đều có lý do chính đáng, đều được gọi là nhu cầu cơ bản của một người đi làm lâu năm. Vấn đề là tôi không hề nhận ra mình đang nâng mức sống lên nhanh hơn tốc độ tiền tích lũy.
Ảnh minh hoạ Pinterest
Tôi tiêu tiền như thể thu nhập của mình luôn sẵn sàng cho những lựa chọn thoải mái hơn: ăn uống không cần xem giá, mua đồ vì tiện chứ không vì cần, chi tiền để giữ hình ảnh một người “ổn định”, “không chật vật”. Tôi ngại những phương án rẻ hơn vì sợ cảm giác tụt lại, sợ bị nhìn như đang gặp khó khăn. Và thế là, tiền cứ trôi đi đều đặn, không sốc, không biến cố, nhưng chẳng bao giờ ở lại đủ lâu.
Đi làm càng lâu, tôi càng nhận ra mình đã quen với việc sống như người có tiền, trong khi thực tế thì không hẳn vậy. Tôi có đủ tiền để chi tiêu mỗi ngày, nhưng không đủ để tạo ra cảm giác an tâm. Chỉ cần một khoản phát sinh nhỏ là mọi thứ đảo lộn. Khi nhìn lại, tôi mới thấy cái nghèo của mình không nằm ở con số lương, mà nằm ở việc tôi đã mặc định một mức sống cao hơn khả năng chịu đựng của tài chính cá nhân.
Ảnh minh hoạ Pinterest
Sự tỉnh ra này không khiến tôi giàu lên ngay, nhưng nó buộc tôi phải nhìn lại cách mình chi tiền. Tôi bắt đầu phân biệt rõ hơn giữa sống thoải mái và sống như người có tiền. Hai thứ nghe có vẻ giống nhau, nhưng hậu quả thì rất khác. Một bên giúp mình dễ thở, bên còn lại khiến mình luôn phải chạy theo để giữ nhịp.
Sau 10 năm đi làm, tôi hiểu rằng không phải cứ sống giống người có tiền thì sẽ sớm có tiền. Đôi khi, thứ khiến mình mãi không dư dả lại chính là nỗ lực chứng minh rằng mình đang ổn. Và đến khi dám buông bớt điều đó, tôi mới thấy tiền bắt đầu ở lại lâu hơn một chút.





Hoặc