Đi họp lớp, tôi phát hiện người duy nhất vẫn đi xe buýt là lớp trưởng: Ngày hôm sau được hẹn gặp riêng, tôi chết sững!

Admin

16/01/2026 00:30

Giữa những chiếc xe sang và câu chuyện thu nhập, lớp trưởng năm xưa lặng lẽ bước xuống từ xe buýt. Đây chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng đủ để dẫn người đàn ông này đến bài học lớn về giá trị của sự tử tế.

Bài viết dưới đây là chia sẻ của anh Trương đang được chia sẻ trên nền tảng Toutiao.

Buổi họp lớp sau hơn 15 năm ra trường vốn là dịp để mỗi người nhìn lại quãng đường đã đi qua, gặp lại bạn cũ và chia sẻ những đổi thay của cuộc sống. Với tôi, cuộc gặp mặt ấy lại mở ra một bài học sâu sắc về cách nhìn nhận thành công. Mọi chuyện bắt đầu từ một chi tiết tưởng chừng rất nhỏ: lớp trưởng của chúng tôi là người duy nhất đi xe buýt đến buổi họp.

Theo đó, chúng tôi từng học chung tại một trường trung học ở tỉnh Giang Tô (Trung Quốc). Ngày ấy, Lưu Vệ là một cậu lớp trưởng học giỏi, có trách nhiệm. Ai cũng tin rằng cậu sẽ có một sự nghiệp rực rỡ. Vì thế, trong buổi họp lớp năm nay, khi nhiều người lần lượt đỗ xe sang trước nhà hàng, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy Lưu Vệ bước xuống từ một chiếc xe buýt.

Không ai nói ra, nhưng tôi nhận thấy vài ánh nhìn ái ngại. Sau khi nhập tiệc, câu chuyện bên bàn ăn nhanh chóng xoay quanh công việc, thu nhập, xe cộ, nhà cửa. Người làm tài chính khoe mới đổi xe, người kinh doanh khoe thêm căn hộ mới. Lưu Vệ vẫn ngồi đó, lắng nghe nhiều hơn nói, thỉnh thoảng mỉm cười, chủ động rót trà, hỏi thăm từng người.

Ảnh minh họa

Thú thật, có lúc tôi đã nghĩ phải chăng lớp trưởng năm xưa không gặp may mắn như chúng tôi tưởng?

Hôm sau buổi họp lớp, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ Lưu Vệ, hẹn gặp riêng tại một quán cà phê nhỏ gần trường cũ. Cảm giác tò mò xen lẫn áy náy khiến tôi đến sớm hơn giờ hẹn. Chính cuộc gặp ấy đã khiến tôi “chết sững” vì nhận ra mình đã đánh giá mọi thứ quá hời hợt.

Lưu Vệ kể rằng sau khi tốt nghiệp đại học, anh trở về quê làm giáo viên. Hơn mười năm nay, anh gắn bó với một trường trung học vùng ven, thu nhập vừa đủ sống. Số tiền tích lũy được, anh dành phần lớn để hỗ trợ học sinh nghèo, lập quỹ học bổng nhỏ cho những em có nguy cơ bỏ học.

“Tôi nghĩ ô tô cũng chỉ là phương tiện đi lại nên di chuyển xe buýt để tránh tắc đường. Tôi muốn dùng số tiền tích góp mua ô tô để giữ thêm vài đứa trẻ ở lại trường” Lưu Vệ chia sẻ.

Anh mở điện thoại cho tôi xem những bức ảnh về lớp học cũ kỹ được sửa sang lại, những học sinh vùng sâu nhận học bổng đầu năm, và cả những lá thư viết tay nguệch ngoạc với dòng chữ “Cảm ơn thầy”. Tôi lặng người. Những điều ấy chưa từng xuất hiện trong câu chuyện bàn tiệc hôm trước.

Lưu Vệ nói, anh hẹn tôi chỉ để nhờ một việc nhỏ. Đó là kết nối với vài bạn trong lớp có điều kiện để đồng hành lâu dài cùng quỹ học bổng. “Không cần ồn ào, cũng không cần ai biết đến tôi. Chỉ cần bọn trẻ có cơ hội học tiếp là đủ”, anh nhấn mạnh.

Rời quán cà phê, tôi bỗng thấy xấu hổ vì suy nghĩ ban đầu của mình. Trong khi chúng tôi mải mê đo đếm nhau bằng xe cộ và tài sản, thì người bạn lớp trưởng năm xưa đang lặng lẽ tạo ra giá trị theo cách bền bỉ và âm thầm nhất.

Trường hợp của Lưu Vệ khiến tôi hiểu rằng, thành công không phải lúc nào cũng gắn với những thứ dễ nhìn thấy. Một số con người chọn sống chậm hơn, giản dị hơn, nhưng lại giàu có theo một nghĩa khác: giàu trách nhiệm, giàu sự tử tế và giàu ảnh hưởng tích cực lên cộng đồng.