Tuấn Lê (tên đầy đủ là Lê Anh Tuấn, sinh năm 2000, Hà Nội) dùng hình ảnh đó để mô tả năm 2018 của mình. Suốt quãng thời gian đó, Tuấn chứng kiến cảnh bố mình thường về nhà vào rạng sáng, sau những ca rửa bát thuê xuyên đêm; có tuần, theo lời mẹ kể, ông sụt hơn 2kg vì làm việc quá sức. Còn mẹ cậu, cũng phải làm việc nhiều giờ liền trong một siêu thị, để duy trì sinh hoạt tối thiểu cho cả nhà.
Trong một giai đoạn mọi thứ đều căng đến mức không cần thêm chi tiết, Tuấn nhận ra một thực tế phũ phàng: Bố mẹ đang đánh đổi sức khỏe để giữ cho gia đình này không sụp xuống.
Khi 15 tuổi, Tuấn nói với bố mẹ một câu nghe vừa liều lĩnh, vừa ngây thơ: "Cho con 10 năm, con sẽ lo cho bố mẹ nghỉ hưu".
Hiện tại, Tuấn Lê tự giới thiệu lại mình theo cách hoàn toàn khác: "Tôi là một người Việt Nam sống cùng gia đình tại Canada, nhà sáng lập ShortsCut.
Doanh nghiệp đi vào hoạt động từ tháng 1/2023, tập trung sản xuất video ngắn cho TikTok, Instagram Reels và YouTube Shorts. Năm 2025, doanh nghiệp này đạt doanh thu 1,1 triệu USD (khoảng 27 tỷ đồng), lợi nhuận ròng gần 500.000 USD. Đội ngũ nhân sự từ một người đã mở rộng lên 15 nhân viên làm việc đa quốc gia".
Quan trọng hơn cả, mỗi tháng cậu gửi về nhà 5.000 CAD (khoảng 90 triệu đồng) để bố mẹ có thể nghỉ hưu sớm, không còn phải làm việc vì áp lực tiền bạc.
Tuấn Lê - Founder & CEO Shorstcut
Quá nhiều sự khác biệt nhưng hiện tại thì chẳng đến tử phép màu nào! Chỉ có 8 năm trôi qua và một người đã đi rất xa khỏi chiếc ghế sofa năm ấy. Tất cả bắt đầu từ một động lực rất quen thuộc, có thể tìm thấy ở vô số gia đình khác và cũng không có gì cần né tránh khi nói thẳng ra rằng: Lý do khiến tôi phải thành công sớm đơn giản vì gia đình tôi quá khó khăn.
Vậy trong 8 năm đó, Tuấn Lê đã làm gì? Chuyện gì đã xảy ra? Từ lời hứa nghe có phần liều lĩnh của một cậu bé 15 tuổi đến con số doanh thu triệu USD, hành trình đó đã diễn ra như thế nào?


Quay lại câu hỏi, chuyện gì đã xảy ra trước khi có Shortscut và Tuấn Lê của hiện tại?
Sau khi tốt nghiệp, tôi học tại Trường Điện ảnh Toronto. Bài tập đầu tiên khi đó, tôi làm phim ngắn về bố mẹ và hành trình nhập cư của gia đình. Bộ phim được nhà trường đánh giá cao và đưa vào hall of fame - bảng vinh danh những tác phẩm tiêu biểu. Tuy nhiên, tôi quyết định nghỉ học sau 4 tháng vì cảm thấy môi trường không phù hợp.
Thời điểm đó là lúc dịch Covid, tôi gửi hàng nghìn email, hầu hết đều là email viết tay, nhưng gần như không có nhận được lời hồi đáp nào từ các công ty ở Toronto. Với tôi, điều đó khá bình thường. Vì tôi là người khá tự tin vào chính mình nên tôi không nghi ngờ bản thân chỉ vì sự im lặng của bên tuyển dụng.
Tôi biết tôi còn thiếu kinh nghiệm, còn nhiều điều chưa thực sự sành sỏi. Nhưng thay vì chờ đợi, tôi tiếp tục chủ động nhắn tin cho các công ty để xin làm người sáng tạo nội dung.
Khi tôi chủ động như thế, cuối cùng cũng có 1 người trả lời.
Anh ấy làm quảng cáo cho một công ty truyền thông về thực phẩm khá lớn ở Canada. Khi tôi xin việc, anh nói thẳng rằng không thể trả lương, vì tôi chưa có kinh nghiệm. Tôi chấp nhận làm không lương để học hỏi. tôi chỉnh sửa video, hỗ trợ đủ việc có thể làm. Song song, tôi tự đi tìm khách hàng bên ngoài bằng cách nhắn tin cho mọi nhà hàng trong thành phố, đề nghị quay video quảng bá đổi lấy một bữa ăn. Thời điểm ấy, tôi sống nhờ ghế sofa nhà bạn, bên cạnh chiếc vali và laptop.

Đổi lại, trong khoảng thời gian đó, tôi học được cách viết email, cách giao tiếp với khách hàng và cách vận hành một công ty. Sau khoảng 3 tháng, tôi quyết định ra làm riêng.
Bước ngoặt nào khiến bạn nhận ra video ngắn trên TikTok, Reels,...có thể trở thành một sự nghiệp nghiêm túc chứ không chỉ là một cuộc chơi nhất thời?
Thời gian đầu khi ra làm riêng, tôi tập trung nhiều vào phần hình ảnh. Tôi quay video, chọn nhạc hay, chỉnh sửa sao cho đẹp và bắt mắt nhất có thể. Nhưng khi giao sản phẩm cho khách và họ đăng tải lên kênh, kết quả lại không như kỳ vọng, gần như không có ai quan tâm.
Ngay cả những thương hiệu lớn cũng vậy. Họ có hình ảnh chỉn chu, video được đầu tư rất đẹp nhưng khi tôi vào xem thì lượng tương tác vẫn rất thấp. Điều đó khiến tôi nhận ra vấn đề không nằm ở việc video có đẹp hay không.
Từ đó, tôi bắt đầu chuyển hướng suy nghĩ video không chỉ để xem cho hay, mà phải tạo ra được con số cụ thể. Đó có thể là lượt xem, lượt bình luận và quan trọng hơn là khả năng thu hút sự quan tâm thật sự đến sản phẩm, thương hiệu. Khi tôi nhìn video như một công cụ tạo ra kết quả, tôi mới hiểu đây có thể là một con đường làm nghề nghiêm túc.
Nhưng không phải bỗng nhiên một ngày thức dậy và tôi nghĩ mình phải làm video để kiếm tiền đâu. Tất cả đều xuất phát từ đam mê, từ hồi tôi còn chơi các trò chơi điện tử. Vì chơi game nhiều và cũng chơi khá tốt nên tôi bắt đầu ghi lại những khoảnh khắc highlight rồi đăng lên YouTube.
Rồi tôi mày mò học cách chỉnh sửa video, tự tìm hiểu mọi thứ. Dần dần, khi kỹ năng tốt hơn, tôi bắt đầu nhận làm video cho một số streamer và YouTuber khác. Mọi thứ đến khá tự nhiên, từ sở thích rồi thành công việc.
Clip sản phẩm do công ty của Tuấn Lê sản xuất đạt 2,7 triệu views toàn cầu
Từ sở thích đến công việc kiếm được tiền, nghe khá hoàn hảo. Tuấn có nhớ số tiền đầu tiên mình kiếm được?
Thật ra thì mọi thứ đều bắt đầu từ sự chủ động. Tôi là người chủ động nhắn tin cho họ, giới thiệu về sản phẩm của tôi để họ có thể thuê tôi.
Khi đó tôi còn khá nhỏ, cũng chưa hiểu nhiều về thị trường hay cách định giá công việc. Một video dài khoảng 20 phút, tôi nhận được 20 USD, tức khoảng hơn 500 nghìn đồng. Nhưng để hoàn thành video đó, tôi mất khoảng 4-5 ngày chỉnh sửa.

Khi đó ở Canada, đi làm thêm một tiếng đã có thể kiếm được khoảng 10 USD. Còn tôi bỏ ra 4-5 ngày làm video nhưng chỉ nhận được 20 USD. Nếu so về thời gian và công sức thì rõ ràng không “kinh tế” chút nào.
Nhưng đó là những đồng tiền đầu tiên tôi tự kiếm được từ kỹ năng của tôi, nên tôi vẫn rất vui. Cảm giác lúc đó không nằm ở số tiền bao nhiêu, mà ở việc tôi biết tôi có thể tạo ra giá trị và được trả tiền cho điều đó.

4 tháng sau khi vào Toronto Film School thì bạn quyết định dừng lại. Trong khi hiện nay, bằng cấp và nền tảng học vấn là 1 vấn đề được đề cao, bạn có nghĩ mình đang hơi vội không?
Khi đó bố mẹ cũng rất lo lắng, vì đó không phải con đường quen thuộc hay “an toàn” như nhiều người vẫn nghĩ. Nhưng cuối cùng, bố mẹ vẫn ủng hộ tôi.
Còn tôi chỉ nghĩ rằng mình đang nhìn cuộc sống theo một cách khác. Tôi tin rằng nếu tôi có kinh nghiệm tốt và khả năng làm nghề đủ tốt, thì tôi vẫn sẽ có chỗ đứng và có thể tạo ra thu nhập ổn định. Với tôi, năng lực thực tế quan trọng không kém gì bằng cấp.
Khoảnh khắc video đầu tiên đạt 700.000 lượt xem, điều bạn cảm thấy rõ nhất; Vui mừng? Nhẹ nhõm? Hay… bắt đầu thấy con đường mình chọn thực sự có cơ sở để tin vào?
Thật sự là rất vui. Khi đó tôi đang đăng nhập vào tài khoản của khách hàng, vừa lướt vừa theo dõi thì thấy mỗi giây đều có thêm người like, share, bình luận. Cảm giác lúc đó rất “đã”, vì lần đầu tiên tôi nhìn thấy kết quả rõ ràng đến như vậy.
Không chỉ tôi vui mà khách hàng cũng rất hào hứng. Họ bắt đầu tin tưởng và tiếp tục hợp tác với tôi. Với tôi, đó không chỉ là một video đạt 700.000 lượt xem, mà còn là bằng chứng để tôi tự tin mang kết quả đó đi chào những khách hàng mới.
Khi quyết định thành lập ShortsCut, bạn có trong tay bao nhiêu vốn? Và bên cạnh con số đó là những nỗi lo nào bạn phải tự tôi gánh lấy?
Thật ra khi mở công ty, tôi gần như không cần vốn. Tôi chỉ lập một website, xây dựng nó chỉn chu, giới thiệu rõ dịch vụ, để lại email và số điện thoại liên hệ, vậy là đã có một công ty rồi. (Cười).
Thời gian đầu công ty chỉ có một tôi tôi làm nhưng đã có khoảng 5-6 khách hàng cố định. Mỗi khách trả khoảng 2.000 USD/tháng, tức là mỗi tháng tôi có khoảng 10.000 USD doanh thu. Khi công việc ổn định hơn, tôi mới bắt đầu tìm thêm người hỗ trợ.
Ban đầu chỉ thêm một người phụ việc, rồi dần dần mở rộng hơn. Hiện tại tôi có khoảng 15 nhân sự. Chúng tôi chủ yếu làm việc từ xa, nhưng tháng tới tôi sẽ có văn phòng đầu tiên tại Canada.
Tôi trả lương cố định cho các bạn tùy theo vị trí, có người chuyên chỉnh sửa video, có người làm sáng tạo nội dung, có quản lý dự án. Một điều khá đặc biệt là dù công ty đặt tại Canada, khoảng 80% nhân sự lại là người Việt Nam.
Tôi chưa từng đăng bài tuyển dụng chính thức nhưng các bạn biết đến tôi và chủ động nhắn tin đề nghị hợp tác. Với tôi, đó cũng là một tín hiệu tích cực cho thấy hướng đi của tôi đang dần có nền tảng vững hơn.
Bạn có nguyên tắc hay tiêu chí nào khi lựa cộng sự?
Cách tôi tuyển người khá đơn giản, tôi chủ yếu quan tâm đến sản phẩm họ làm ra. Bên cạnh đó, tôi cũng để ý xem họ có chủ động trong công việc hay không.
Thực tế, những bạn chủ động nhắn tin cho tôi xin hợp tác thường đã có nền tảng khá tốt. Các bạn đã có những sản phẩm ấn tượng riêng, như từng có video viral trên TikTok hoặc đã làm hàng nghìn video trước đó. tôi cảm thấy tôi hợp làm việc và quản lý những người như vậy, những người đã có sẵn tinh thần làm nghề và kinh nghiệm thực tế.
Bản thân tôi cũng đang học thêm về cách vận hành doanh nghiệp. Nhưng triết lý tôi theo đuổi là thuê người giỏi và để họ phát huy thế mạnh của họ. Tôi tin tưởng vào cách các bạn làm việc, không phải kiểu cầm tay chỉ việc quá sát. Mỗi người mạnh ở điểm nào, tôi để họ phát triển đúng ở điểm đó. Tôi cũng không nghĩ mình “hơn” ai, mà đơn giản là mời họ về cùng làm chung một hướng.

Hiện tại team của tôi khá trẻ, phần lớn là những người sinh năm 2000 đổ lại. Có những bạn sinh năm 2002, 2003 vẫn đang vừa học vừa làm tại Việt Nam. Điều đó cũng tạo nên một nguồn năng lượng rất năng động cho công việc.
Chính sách “hoàn tiền nếu video không đạt view” được xem như một canh bạc lớn của Shortscut. Điều gì khiến bạn dám đặt uy tín còn non trẻ của tôi vào một cam kết như vậy?
Thời gian đầu, khi tôi chưa có nhiều thành tích hay tên tuổi, tôi buộc phải đưa ra chính sách đó để thu hút khách hàng và tạo cho họ thêm lý do lựa chọn tôi. Với tôi khi ấy, đó không hẳn là đánh cược, mà là cách để chứng minh tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm cho kết quả.
Còn hiện tại thì tôi không còn áp dụng chính sách đó nữa. Sau một thời gian làm việc và có đủ case thực tế, tôi tin rằng khi công ty tôi hợp tác với một thương hiệu nào đó, phần marketing của họ sẽ được cải thiện rõ rệt. Sự tin tưởng bây giờ đến từ kết quả rõ ràng, thay vì những cam kết mang tính “đặt cược” như lúc ban đầu.

Trước khi sang Canada, bạn đã lớn lên trong một gia đình thế nào?
Nhiều năm trước, bố tôi sở hữu một công ty vận chuyển ở Hà Nội, còn mẹ là giám đốc chi nhánh Hà Nội của một công ty quảng cáo. Tôi lớn lên trong điều kiện đủ đầy, gần như không phải lo lắng về kinh tế hay thiếu thốn điều gì. Mọi thứ đều đã vào guồng, tương lai cũng có thể hình dung trước được.
Sau đó, bố mẹ tôi bán nhà, thanh lý tài sản, mang theo toàn bộ tiền tiết kiệm để sang một đất nước mới và bắt đầu lại từ con số 0. Gia đình tôi chuyển đến Moncton, New Brunswick - một thành phố khá nhỏ ở Canada.
Những ngày đầu tiên ở đó là sự thay đổi rất lớn. Công việc đầu tiên của bố tôi là rửa bát ca đêm. Còn mẹ tôi thời gian đầu chủ yếu ở nhà, sau đó làm trong một trung tâm thương mại, phụ trách sắp xếp, đóng gói đồ ăn cho khách. Tôi cũng từng hỏi bố mẹ về quyết định này, rằng liệu mình có đang ổn không?

Nhưng thời điểm đó tôi còn quá nhỏ để hiểu hết những gì đang diễn ra. Lớn hơn, tôi chỉ mang theo đúng 1 trăn trở: Làm sao để cả nhà bớt khổ?
Thỉnh thoảng, tôi vẫn tự cười mình khi nghĩ rằng: Biết đâu nếu ngày ở ở Việt Nam, thì giờ tôi là một “cậu ấm”, lái siêu xe đi vòng vòng phố xa, sống trong vùng an toàn và gần như không phải lo nghĩ quá nhiều về tương lai?!
Nhưng có thể, tôi sẽ không bao giờ chứng kiến sự vất vả thật sự của bố mẹ, có thể tôi chỉ mãi sống trong sự bao bọc, mà không hiểu phía sau nó là bao nhiêu đánh đổi. Chính sự thay đổi đó buộc tôi phải trưởng thành sớm hơn, nhìn mọi thứ thực tế hơn. Và có lẽ nếu không có bước ngoặt ấy, tôi cũng đã không trở thành con người của hiện tại.
Và thật ra, chính bố mẹ cũng đã trở thành động lực lớn cho tôi. Nhìn bố mẹ loay hoay giữa môi trường mới, làm những công việc tay chân để nuôi cả gia đình, tôi thực sự tự hỏi: Làm sao họ có thể cố gắng đến vậy?
Nếu bố mẹ đã dám đánh đổi như thế cho tương lai của tôi, thì đến lượt tôi phải trở thành người đủ mạnh để gánh vác lại gia đình.

Lời hứa “10 năm giúp bố mẹ nghỉ hưu” ra đời trong hoàn cảnh nào? Khi nói ra, bạn thực sự tin mình làm được?
Từ nhỏ tôi đã là người khá tự tin vào bản thân.
Vì vậy khi nói ra lời hứa đó, tôi thật sự tin là tôi sẽ làm được. Chỉ là lúc ấy tôi chưa biết cụ thể sẽ làm bằng cách nào, con đường ra sao, nhưng tôi luôn tin rằng một ngày nào đó nó sẽ thành hiện thực.
Tôi luôn nghĩ tôi có thể làm được nhiều hơn so với những gì đang có, nên mỗi khi đã nói ra điều gì, tôi đều mặc định rằng tôi sẽ thực hiện được.
Quá nhiều thứ được xem là động lực để Tuấn phải lựa chọn tiến lên ở thời điểm đó, nhưng nhìn lại tất cả, bạn có thấy sự sợ hãi của một người trẻ khi “quăng” mình vào một môi trường khác?
Tôi nghĩ những gì tôi có hiện tại không bắt đầu từ nỗi sợ. Đơn giản là tôi muốn báo hiếu cho bố mẹ. Với tôi, thất bại cũng được nhìn theo cách rất rõ ràng, chỉ khi nào tôi bỏ cuộc thì mới gọi là thất bại. Còn nếu vẫn tiếp tục, thì đó chỉ là quá trình.

Việc xây dựng lại sự tự tin của tôi cũng như vậy. Sau năm đầu tiên ở Canada gần như không có bạn bè, không có sự tự tin, tôi bắt đầu tò mò và lên YouTube tìm cách cải thiện bản bản thân. tôi xem được một video nói rằng muốn tự tin hơn thì hãy đi nói chuyện với người lạ. Và tôi làm theo.
Ở Canada, việc chủ động bắt chuyện với người lạ trong trung tâm thương mại có thể bị xem là hơi “bất thường”, nhưng tôi vẫn thử. tôi chỉ bắt đầu bằng một câu rất đơn giản: “Anh/chị có thời gian không?”. Nếu họ sẵn sàng đáp lại, tôi tiếp tục trò chuyện về những chủ đề khác nhau.
Tôi làm điều đó liên tục trong vài tuần, cứ ra trung tâm thương mại và nói chuyện với người lạ. Có người không trả lời, có người từ chối nhưng tôi không xem đó là thất bại. tôi chỉ đơn giản tìm người khác để tiếp tục. Dần dần, tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều, thậm chí có lúc còn nghĩ tôi tự tin nhất thế giới. (Cười).
Sau đó, tôi tham gia tranh cử vị trí Chủ tịch hội học sinh trong trường và tôi đắc cử. Trong khi các ứng viên khác nói nhiều về kế hoạch cho trường hay cho học sinh, tôi chỉ nói về bản thân, sự thay đổi của một đứa từng nhút nhát trở nên tự tin và những suy nghĩ của tôi. Chính những điều đó lại giúp tôi nhận được sự tín nhiệm.
Niềm tin của tôi được xây dựng từ phản ứng của những người lạ. Ban đầu, trước khi bước tới bắt chuyện, tôi rất sợ, sợ họ nghĩ gì về tôi. Nhưng sau khi nói chuyện với hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người, tôi nhận ra có khi họ cũng lo lắng không kém tôi. Từ đó, tôi bớt quan tâm đến việc người khác đánh giá ra sao, tôi cứ làm điều tôi muốn làm thôi.

Tuấn là một người chủ động, điều đó đã rõ. Song bạn có phải là người tin vào một sự sắp đặt nào đó, như chuyện “định mệnh”?
Tôi sống khá thực tế và không hay nghĩ về chuyện đó. Đối với tôi, không có con đường hay một khoảnh khắc cụ thể nào để khẳng định đây là “con đường định mệnh”. Với tôi, đơn giản là làm được thì làm, thấy phù hợp thì tiếp tục.
Tôi chỉ tập trung vào hiện tại, làm những điều tôi tự tin và có đam mê. Khi tôi còn thấy tôi muốn làm tốt hơn mỗi ngày, thì tôi vẫn tiếp tục đi.
Vậy bạn đang hình dung những bước đi tiếp theo của ShortsCut như thế nào?
Thật ra tôi không thể biết chắc 5 năm nữa thế giới sẽ thay đổi ra sao, nên tôi cũng không đặt ra một bản kế hoạch quá cứng nhắc. Tôi nhìn công ty như một chiếc xe buýt, nhiệm vụ của tôi là cầm lái, tìm những người giỏi, cùng chí hướng lên xe, còn hành trình sẽ đi đến đâu thì tôi linh hoạt theo từng giai đoạn.

Tôi không phải kiểu người đặt ra quá nhiều mục tiêu cố định. Ở mỗi thời điểm sẽ có những điều tôi muốn thực hiện. Ví dụ, nếu 5 năm nữa công ty có thể trở thành một công ty tỷ đô, thì tôi sẽ tập trung làm hết sức để hiện thực hóa điều đó.
Năm nay tôi dự định sẽ mở thêm một văn phòng tại TP.HCM và phát triển hoạt động nhiều hơn ở Việt Nam.
Vì sao đích đến lớn nhất của bạn vẫn là việc bố mẹ có thể nghỉ hưu sớm, thay vì tận hưởng thành quả cho riêng?
Tôi không cần quá nhiều cho bản thân và cũng không phải kiểu người quá thích hưởng thụ.
Hiện tại bố mẹ tôi có thể nghỉ ngơi, chỉ đi làm cho vui. Mỗi tuần hai buổi, bố mẹ ra chợ bán đồ ăn Việt Nam vì mẹ thích nấu và bán đồ ăn. Còn lại là dành thời gian đi du lịch, tận hưởng cuộc sống. Với tôi, như vậy đã là thành công rồi.
Tôi hiểu mỗi người có một cách tận hưởng khác nhau, có người thích mua đồ hiệu, sưu tập siêu xe hay tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài. Nhưng với tôi, những điều đó không có quá nhiều ý nghĩa. Tôi chỉ muốn sống cho bản thân và gia đình.
Điều gì trong hành trình này đã lấy đi của bạn nhiều nhất? Và sự đánh đổi đó có xứng đáng không?
Khi bắt đầu hành trình này, tôi mới 19-20 tuổi, còn rất trẻ và cũng gần như “không có gì để mất”. Vì vậy tôi chỉ tập trung toàn bộ thời gian và năng lượng vào những gì tôi muốn làm.
Có thể nếu nhìn kỹ, thứ tôi “bỏ lại” là thời gian cho bản thân. Có giai đoạn tôi gần như chỉ xoay quanh công việc, không ăn uống điều độ, không tập luyện, cũng không giao du hay đi chơi nhiều như bạn bè cùng tuổi. Nhưng với tôi, đó là sự ưu tiên theo từng giai đoạn. Và với tôi, như vậy là xứng đáng.
Nếu được gặp lại cậu bé 15 tuổi từng hứa với bố mẹ năm xưa, bạn sẽ nói gì, một lời động viên hay một lời cảnh báo?
Hmm, có lẽ tôi cũng không nói gì nhiều. Vì tôi nghĩ con đường tôi đi không nhanh hơn hay chậm hơn ai cả. Mỗi giai đoạn diễn ra như thế nào phần lớn đều do chính tôi lựa chọn và chịu trách nhiệm.
Nếu phải nói một điều, thì có lẽ tôi chỉ nhắc cậu ấy cứ tiếp tục tin vào bản thân như vậy. Mọi chuyện sẽ không dễ nhưng cũng không có gì là quá sức nếu mình không bỏ cuộc.
Cảm ơn Tuấn Lê về những chia sẻ!





Hoặc