70 tuổi, có lương hưu ổn định và gần 3 tỷ tiết kiệm - nhưng tuổi già lại đầy trăn trở
Năm nay tôi 70 tuổi. Hai năm trước, vợ tôi qua đời sau một thời gian dài bệnh tật. Từ đó đến nay, cuộc sống của tôi chỉ còn lại sự yên tĩnh trong căn nhà hơn 100m² nằm giữa trung tâm thành phố.
Tôi có hai người con: một trai, một gái. Cả hai đều có công việc ổn định, thu nhập ở mức trung bình và sống cuộc sống bình thường như nhiều gia đình khác.
Nếu nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ tuổi già của tôi khá an nhàn.
Tôi có lương hưu khoảng 6.000 nhân dân tệ/tháng (tương đương khoảng 21 triệu đồng) và khoản tiết kiệm 800.000 nhân dân tệ (khoảng 2,8 tỷ đồng) .
Ngoài ra, căn nhà tôi đang ở nếu bán đi cũng có giá ít nhất 2 triệu nhân dân tệ (khoảng 7 tỷ đồng) .
Nhưng trớ trêu thay, chính những con số tưởng như đảm bảo an toàn ấy lại trở thành nguồn gốc của những mâu thuẫn trong gia đình.
Khi còn đủ tiền, chúng tôi luôn chu cấp cho con cái
Khi vợ tôi còn sống, lương hưu của bà khá cao - hơn 10.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 35 triệu đồng) . Hai vợ chồng cộng lại có hơn 20.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 70 triệu đồng) . Ở tuổi nghỉ hưu, số tiền đó khá dư dả.
Chúng tôi vốn sống tiết kiệm nên mỗi tháng có thể để dành khoảng 10.000 nhân dân tệ (35 triệu đồng) .
Số tiền còn lại sau chi phí sinh hoạt, chúng tôi thường cho các con vài nghìn nhân dân tệ mỗi tháng để hỗ trợ cuộc sống.
Nhiều năm liền, việc này trở thành điều bình thường trong gia đình. Các con tôi dần quen với việc mỗi tháng đều nhận được tiền từ bố mẹ. Nhờ vậy, dù thu nhập không cao, cuộc sống của chúng vẫn khá thoải mái so với bạn bè cùng trang lứa.
Nhưng khi vợ tôi qua đời, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Khi nguồn tiền giảm đi, mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện
Sau khi chỉ còn một mình, lương hưu của tôi chỉ còn 6.000 nhân dân tệ/tháng (21 triệu đồng) . Số tiền này đủ để tôi sống, nhưng không thể tiếp tục chu cấp cho các con như trước.
Sự thay đổi này khiến các con tôi khó chấp nhận. Chúng đã quen với cuộc sống có thêm tiền từ bố mẹ, nên khi khoản hỗ trợ ấy biến mất, họ cảm thấy thiếu thốn.
Không lâu sau, các con bắt đầu nhắc đến khoản tiết kiệm 800.000 nhân dân tệ (2,8 tỷ đồng) của tôi.
Chúng nói rằng tôi đã già, giữ nhiều tiền như vậy cũng không cần thiết, nên chia đều cho hai anh em để "giải quyết khó khăn trước mắt" .
Tôi từ chối.
Tôi nói rõ rằng đó là quỹ dự phòng cho tuổi già và chi phí y tế . Nếu một ngày tôi bị bệnh nặng, số tiền ấy có thể là thứ duy nhất giúp tôi tự lo cho mình.
Khi tiền tiết kiệm không được chia, các con tôi bắt đầu nhắc đến căn nhà
Sau khi kế hoạch chia tiền tiết kiệm thất bại, các con tôi chuyển sang nói về căn nhà.
Nhà tôi hơn 100m², nằm ở khu trung tâm, gần trường học tốt. Nếu bán đi, giá có thể hơn 2 triệu nhân dân tệ (khoảng 7 tỷ đồng) .
Các con nói rằng bất động sản rồi cũng sẽ xuống giá , nên tốt nhất bán ngay khi còn được giá. Sau đó chia tiền cho hai anh em.
Tôi hỏi lại:
"Nếu bán nhà thì bố sẽ sống ở đâu?"
Câu trả lời của chúng khiến tôi lặng người.
Chúng nói rằng tôi có thể luân phiên sống với hai gia đình con cái . Gia đình nào tôi sống cùng thì sau này sẽ được nhận khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Nghe xong, tôi lập tức từ chối.
Tôi quen sống trong ngôi nhà của mình. Ở tuổi này, điều tôi cần là sự ổn định và tự do , không phải chuyển từ nhà con trai sang nhà con gái như một món đồ.
Khi tôi giữ tiền cho mình, các con dần xa cách
Sau nhiều lần thuyết phục không thành, các con bắt đầu trách móc tôi. Chúng nói tôi keo kiệt và không biết nghĩ cho con cái . Chúng cho rằng bây giờ họ cần tiền nhất, nhưng tôi lại giữ khư khư tài sản.
Tôi hỏi lại:
"Các con không có nợ nhà, cũng không có nợ xe, vậy thiếu tiền ở đâu?"
Chúng nói chi phí cuộc sống rất lớn:
- Phí quản lý chung cư
- Chi phí bảo dưỡng xe
- Tiền học của con cái
- Các khoản sinh hoạt hằng ngày
Tất cả cộng lại khiến chúng cảm thấy áp lực.
Chúng còn nói rằng nếu tôi giúp bây giờ, sau này chúng chắc chắn sẽ chăm sóc tôi khi tuổi già yếu .
Nhưng tôi không thể giao toàn bộ tài sản của mình chỉ dựa vào lời hứa. Kể từ đó, các con gần như không còn liên lạc với tôi thường xuyên nữa.
Tuổi già không sợ thiếu tiền, chỉ sợ thiếu người
Cuộc sống một mình không quá khó khăn. Tôi vẫn có thể nấu ăn, giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa. Nhưng những lúc bị ốm hoặc đau , tôi mới thật sự cảm nhận được sự cô đơn.
Tôi không biết dùng các ứng dụng gọi xe. Việc bắt taxi gần khu nhà cũng không dễ. Có lần tôi bị sốt cao và phải gọi cho các con để nhờ đưa đi bệnh viện.
Nhưng cả hai đều nói bận. Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu rằng có tiền chưa chắc đã có chỗ dựa .
Bài học tài chính cho tuổi già
Câu chuyện của tôi khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ sai lầm lớn nhất của chúng tôi không phải là cho con tiền, mà là cho quá lâu và quá dễ dàng .
Khi một thói quen đã hình thành trong nhiều năm, việc dừng lại đột ngột sẽ tạo ra sự hụt hẫng và mâu thuẫn. Tôi cũng nhận ra một điều quan trọng: Nhiều người lớn tuổi nghĩ rằng càng hỗ trợ con cái nhiều thì gia đình càng gắn bó . Nhưng đôi khi, điều đó lại vô tình tạo ra sự phụ thuộc tài chính .
3 nguyên tắc tài chính nhiều người cao tuổi nên nhớ
1. Không nên chu cấp cho con cái quá lâu: Hỗ trợ trong giai đoạn khó khăn là hợp lý, nhưng không nên biến nó thành nghĩa vụ lâu dài.
2. Luôn giữ quỹ dự phòng cho tuổi già: Chi phí y tế và chăm sóc sức khỏe có thể tăng rất nhanh khi bước qua tuổi 70.
3. Tài sản nên được quản lý độc lập: Tiền tiết kiệm và nhà cửa là lớp bảo vệ cuối cùng của tuổi già.
Ở tuổi 70, điều tôi mong muốn không phải là thêm tiền.
Tôi chỉ mong được sống yên ổn trong ngôi nhà của mình, có đủ tiền chữa bệnh khi cần, và thỉnh thoảng được con cái ghé thăm. Tiền bạc có thể mang lại sự an toàn. Nhưng nếu không được quản lý khéo léo trong gia đình, đôi khi nó cũng có thể trở thành gánh nặng của tuổi già .
Bài viết được chia sẻ trên Zhihu





Hoặc