Bài viết của tác giả họ Quách trên nền tảng Toutiao (Trung Quốc)
Chỉ đến khi bước qua cột mốc 60 tuổi, tôi mới thực sự thấm thía một điều: nếu đã có lương hưu ổn định hằng tháng và một khoản tiết kiệm dự phòng vừa đủ thì việc tiếp tục sống kham khổ chỉ để tiết kiệm tiền là điều không còn cần thiết, thậm chí là vô nghĩa.
Khi còn trẻ, tiết kiệm là kim chỉ nam trong cuộc sống của tôi. Tôi làm việc từ sáng sớm đến tối muộn, chi tiêu dè sẻn từng đồng. Suốt nhiều năm, tôi không nỡ mua quần áo mới, trong tủ vẫn còn những bộ đồ đã hơn 10 năm tuổi. Tôi hiếm khi ăn ngoài, nếu có thì chỉ dám chọn những quán ăn bình dân ven đường.

Ảnh minh hoạ
Mỗi tháng nhận lương, tôi chỉ giữ lại một khoản sinh hoạt, còn lại đều gửi tiết kiệm. Tôi không làm vậy vì keo kiệt mà muốn đảm bảo cuộc sống khi về già và có thể hỗ trợ con cái. Nhìn số dư tài khoản tăng dần từng tháng từng năm, khoảng hơn 100.000 NDT tiền tiết kiệm (gần 400 triệu đồng) và nhận 3.000 NDT (11 triệu đồng) lương hưu mỗi tháng, tôi cảm thấy an tâm.
Nhưng sau khi bước sang tuổi 60, tôi nhận ra rằng việc cố gắng tiết kiệm tiền đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của mình. Đặc biệt là trong hai năm gần đây, tôi thực sự cảm thấy việc tiết kiệm tiền trở nên vô nghĩa và chỉ khiến cuộc sống của tôi thêm khốn khổ.
Một lần đi leo núi cùng bạn bè, ngọn đồi chỉ cao khoảng 600 mét vậy mà mới đi được nửa đường tôi đã thở dốc, chân nặng như chì, phải liên tục dừng lại. Lên đến đỉnh, tôi kiệt sức nằm bệt xuống đất rất lâu mới hồi lại. Khi xuống núi, tôi gần như không còn sức.
Răng bắt đầu yếu, tôi không thể ăn đồ cứng, đồ lạnh, chua hay quá ngọt. Thị lực giảm sút, mọi thứ mờ dần, đọc báo phải đeo kính và ghé sát mắt. Nhiều món ăn ngon chỉ còn biết nhìn trong tiếc nuối. Lúc đó tôi tự hỏi: vất vả tiết kiệm cả đời để làm gì, khi đến lúc có tiền thì sức khỏe đã không cho phép mình tận hưởng?

Ảnh minh hoạ
Suy nghĩ ấy càng trở nên rõ ràng hơn khi tôi nhớ đến một nữ đồng nghiệp cũ. Cô ấy đã nghỉ hưu hơn 10 năm nhưng vẫn lao vào làm việc để tiết kiệm tiền. Sau khi nghỉ hưu, cô xin làm nhân viên sắp xếp hàng hóa trong siêu thị, ngày nào cũng đi sớm về muộn.
Để tiết kiệm tiền xe buýt, cô đạp xe 4km mỗi ngày. Bữa ăn đạm bạc đến mức chỉ có cháo trắng với rau muối, rau khô, thịt gần như vắng bóng. Thực phẩm bà dùng chủ yếu là hàng giảm giá, thậm chí có loại đã cận hoặc quá hạn. Nhờ lối sống ấy, đồng nghiệp cũ tích lũy được 700.000 NDT (2,6 tỷ đồng). Nhiều người, trong đó có tôi từng ngưỡng mộ và muốn học theo.
Nhưng năm ngoái, cô đột ngột mắc ung thư. Chỉ trong nửa năm, chi phí điều trị đã ngốn gần 600.000 NDT (2,2 tỷ đồng). Đầu năm nay, khi chúng tôi đến thăm, cô ấy nằm trên giường bệnh gầy gò, xanh xao. Tiền tiết kiệm cả đời gần như cạn sạch, bệnh tình vẫn chưa có gì đảm bảo.

Ảnh minh hoạ
Nhìn người đồng nghiệp ấy rồi nhìn lại chính mình, tôi càng tin rằng sau tuổi 60, không cần thiết phải sống khổ chỉ để tiết kiệm tiền. Khi đã có lương hưu ổn định và một khoản dự phòng để phòng rủi ro, như vậy là đủ để sống an tâm.
Chúng ta đã lao động vất vả cả đời nên khi về già, hãy cho phép mình ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn, đi du lịch khi còn đủ sức, trải nghiệm những điều từng bỏ lỡ. Đừng chờ đến lúc sức khoẻ giảm sút mới hối tiếc vì đã không sống cho bản thân.
Tiêu tiền cho sức khỏe, niềm vui và sự an yên của chính mình không phải là ích kỷ mà là khôn ngoan. Tôi không còn muốn biến những năm tháng xế chiều thành cuộc đua tiết kiệm vô nghĩa mà chọn sống trọn vẹn, vui vẻ và thanh thản để không uổng phí thời gian.





Hoặc