Giúp việc được trả lương 50 triệu/ tháng chỉ để “cứu” cụ ông nhu cầu bị bỏ quên của tuổi già

Admin

29/11/2025 20:02

Gia đình bỏ ra 50 triệu/tháng thuê người chăm sóc với hy vọng cụ ông bớt nhọc nhằn, nhưng...

Ông Trần - 70 tuổi gặp tai biến sau khi nghỉ hưu và phải chuyển lên thành phố sống cùng con trai để tiện chăm sóc. Vợ mất từ lâu, sức khỏe giảm sút nhanh khiến ông gần như phụ thuộc hoàn toàn vào người khác, từ việc ăn uống đến sinh hoạt.

Thương bố nhưng công việc quá bận, các con quyết định thuê một người giúp việc chuyên chăm bệnh nhân, mức lương 14.000 tệ/tháng (gần 50 triệu đồng), hy vọng điều kiện vật chất tốt sẽ giúp ông an ổn tuổi già.

Giúp việc lương 50 triệu/tháng mỗi sáng đều làm điều này để

Ảnh minh họa.

Nhưng chỉ vài tuần sau, người giúp việc - cô Lưu, người đã có nhiều năm làm nghề chăm người cao tuổi, nhận ra vấn đề hoàn toàn không nằm ở thuốc men hay chế độ dinh dưỡng. Về thể chất, ông Trần được chăm đúng chuẩn. Thứ ông thật sự thiếu lại là điều mà trong các gia đình hiện đại ngày càng trở nên xa xỉ: sự hiện diện của con người.

Ban ngày, căn nhà rộng chỉ còn ông và sự im lặng. Bữa sáng im lặng. Bữa trưa im lặng. Buổi tối, con cái về muộn, đôi khi chỉ kịp hỏi vài câu cho phải phép. Ông ngồi ở ban công nhìn xuống đường, chăm chú nghe từng tiếng bước chân ngoài hành lang như một cách để cảm nhận rằng mình vẫn đang tồn tại giữa nhịp sống thành phố. "Ông ấy không đau vì bệnh, mà đau vì cô đơn" , cô Lưu kể lại.

Điều cô nhận ra cũng là thực trạng được nhiều nhân viên chăm sóc người già ở Trung Quốc ghi nhận: cô đơn mới là bi kịch lớn nhất của tuổi già, ngay cả khi họ sống trong nhà tiện nghi với mức lương hưu cao.

Trong bài viết "Bi kịch tuổi già" được đăng tải trên Sohu, Chị Vương - người có 20 năm chăm sóc người cao tuổi từng nói rằng không ít cụ ông, cụ bà có kinh tế tốt nhưng vẫn rơi vào trầm cảm vì thiếu tương tác và không có một mục tiêu sống rõ ràng . "Nhiều người già không thiếu tiền. Họ thiếu người trò chuyện và thiếu cảm giác mình còn được cần đến" , chị chia sẻ.

Từ hiểu biết đó, cô Lưu bắt đầu thay đổi lịch sinh hoạt của ông Trần.

Mỗi sáng, thay vì để ông quanh quẩn trong bốn bức tường, cô đưa ông xuống công viên của khu chung cư. Ở đó, ông được trò chuyện với vài cụ ông tập thể dục buổi sáng, phơi nắng, nhìn dòng người qua lại và đơn giản là hòa vào nhịp chuyển động của xã hội.

Giúp việc lương 50 triệu/tháng mỗi sáng đều làm điều này để

Ảnh minh họa.

Chỉ nửa tháng sau, sự thay đổi hiện rõ: ông chủ động nói nhiều hơn, nét mặt tươi tắn hơn, giấc ngủ sâu hơn. Tay trái - bên bị ảnh hưởng sau tai biến cũng cải thiện nhờ vận động nhẹ. Những người sống trong khu chung cư quen dần với hình ảnh ông Trần được đẩy xe ra công viên mỗi sáng, thay vì chỉ nhìn thấy ông sau khung cửa sổ.

Con cái ông bắt đầu nhận ra nghịch lý, họ lo cho bố bằng tiền bạc, còn người giúp việc lại là người thực sự dành thời gian cho ông.

Thực tế này không chỉ xảy ra ở nhà ông Trần. Nhiều khảo sát tại Trung Quốc cho thấy hơn một nửa người cao tuổi rơi vào tình trạng "tổ ấm trống": Con cái sống xa hoặc quá bận, khiến họ ít giao tiếp, dễ suy giảm nhận thức và tăng nguy cơ trầm cảm. Ngay cả những cụ có điều kiện tài chính tốt cũng đối mặt với mức độ cô đơn đáng báo động, điều mà những người làm nghề như cô Vương và cô Lưu gặp mỗi ngày.

Câu chuyện của ông Trần cho thấy rõ một điều, chăm sóc người già không chỉ là đáp ứng nhu cầu vật chất, mà còn là giúp họ duy trì kết nối với xã hội. Một buổi sáng được ra công viên, vài câu chuyện phiếm, hay đơn giản chỉ là cảm giác mình vẫn thuộc về đời sống có thể trở thành "liều thuốc" mạnh hơn cả thuốc bổ.

Không phải gia đình nào cũng có thể ở bên cha mẹ nhiều giờ mỗi ngày, nhưng sự quan tâm đôi khi bắt đầu từ những việc rất nhỏ: một bữa cơm trọn vẹn, một cuộc gọi thực sự dành thời gian để lắng nghe, hay vài phút cùng họ đi bộ. Bởi cuối cùng, hạnh phúc tuổi già không đo bằng số tiền gửi về hàng tháng, mà đo bằng việc họ có được hiện diện trong tình yêu thương hay không.

Nguồn: Sohu, Xiaohongshu.